Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Chàng Rể Vô Dụng Là Tiên Tôn -Trình Kiêu (Bản Dịch FULL)

 

"Lời năm mươi phần trăm!" Lâm Ngọc kinh ngạc: "Chủ tịch, thế này quá cao rồi!" 

Vương Đỗ Lan cười nhạt: "Không cao chút nào, cách sáng chế này đáng giá đó!" 

"Cậu Lâm, cậu đồng ý không?" 

Trình Kiều lắc đầu: "Tôi không đồng ý." 

Vương Đỗ Lan và Lâm Ngọc cau mày, Trình Kiêu thế này là muốn đòi hỏi nhiều thế nào nữa! 

Có điều bây giờ chính là giây phút khó khăn của tập đoàn Đông Vương, Trình Kiêu nắm giữa cách điều chế thần kỳ có thể cải tử hồi sinh ngành dịch vụ ăn uống của tập đoàn Đông Vương, phải trả giá cũng là bình thường. 

Lâm Ngọc trợn mắt nhìn Trình Kiêu: "Thằng nhóc này, Chủ tịch cho cậu một nửa lợi nhuận mà cậu còn chưa hài lòng à! Cậu có biết tiền vốn ngành dịch vụ ăn uống cao bao nhiêu không?" 

"Lâm Ngọc!" Vương Đỗ Lan trọn mắt nhìn Lâm Ngọc một cái, Lâm Ngọc lập tức không dám nói nữa. 

Trình Kiêu cười nhạt, anh liếc nhìn Lâm Ngọc với ánh mắt kỳ lạ: "Chị Lâm Ngọc, chị đừng vội, nghe tôi nói hết chuyện đã!" 

Trình Kiêu không cười nữa, anh nghiêm túc nói: "Tôi không cần bất kỳ lợi ích gì, vật này tôi tặng không. Nhưng tôi muốn Chủ tịch hứa với tôi một chuyện, chuyện này không làm trái pháp luật Á tộc, cũng sẽ không làm tập đoàn Đông Vương có tổn thất" 

Vương Đỗ Lan cau mày, bà ta không hiểu Trình Kiêu muốn làm gì. 

"Cậu Trình, cậu muốn tôi đồng ý với cậu điều gì? Không ngại thì cậu cứ nói thẳng bây giờ đi, nếu tôi có thể làm được, tôi nhất định sẽ làm." Vương Đỗ Lan nói. Trình Kiêu lắc đầu: "Xin lỗi, chính tôi cũng chưa nghĩ ra chuyện này. Nhưng mà tôi có thể đảm bảo Chủ tịch có thể làm được chuyện này một cách dễ dàng." 

Vương Đỗ Lan suy nghĩ cẩn thận, bà ta cảm thấy Trình Kiêu sẽ không hại mình, nếu như không phải nhờ Trình Kiêu thì tập đoàn Đông Vương đã bị diệt ở hội nghị 

đỉnh phong Trung Châu rồi. 

"Được, tôi đồng ý với cậu. Chỉ cần chuyện này không trái pháp luật Á tộc, không làm tổn hại đến lợi ích tập đoàn Đông Vương, tôi nhất định sẽ làm được" "Một lời đã định!" Trình Kiêu cười vui vẻ. 

Lâm Ngọc hơi không yên lòng, để phần trăm lời không muốn lại muốn một lời cam kết của Chủ tịch. 

Thằng nhóc này muốn làm gì? 

Trong lòng Trình Kiêu vui vẻ, có lời hứa này của mẹ thì sau này anh làm việc không bị bó tay bó chân nữa. Chẳng may làm mẹ không vui, anh sẽ lôi lời hứa này ra. 

Thật ra bây giờ Trình Kiêu đã muốn nói cho Vương Đỗ Lan biết chuyện anh muốn bà ta đồng ý, đó là nếu ngày nào đó biết được thân phận của Trình Kiêu thì Vương Đỗ Lan không thể tức giận. 

Có điều, điều này không thể nói ra được, nếu không Vương Đỗ Lan sẽ nghi ngờ. 

Đối với Trình Kiêu mà nói, tài sản hay quyền lực đều là mây bay. 

Nhưng một lời cam kết của mẹ chính là thẻ vàng miễn chết đối với anh! 

Tập đoàn Hoa An, phòng làm việc của Tống Hoa An. 

Tống An Dân vẫn ngồi trên xe lăn như cũ, anh ta báo cáo lại hướng đi của tập đoàn Đông Vương dạo gần đây. 

"Ba, nói cũng kỳ lạ, tập đoàn Đông Vương bỗng ngừng bán nhà hàng khách sạn của mình, rốt cuộc Vương Đỗ Lan muốn làm gì?" 

Tống Hoa An cười khẽ: "Bà ta cứ không bán như vậy mới là tốt nhất. Như thế có thể kéo sập tập đoàn Đông Vương, chúng ta có thể một mũi tên trúng hai đích" "Cái ba lo chính là không biết thằng ranh Trình Kiều lại làm ra cái gì" 

Tống An Dân nói: "Không thể nào, coi như thằng đó có giỏi võ thì cũng không có khả năng nó cũng biết luyện đan luôn chứ?" 

Tống Hoa An gật đầu nói: "Cũng đúng, nghe Yến Bắc Phi nói muốn trở thành luyện đan sư thì điều kiện rất hà khắc, không phải cứ có võ lực mạnh là có thể luyện được. 

"Con đi sắp sếp một chút, một khi ngành dịch vụ ăn uống của tập đoàn Đông Vương bị chúng ta đánh sập, chúng ta lập tức khai chiến với tập đoàn Đông Vương trên mọi mặt trận" 

Tống An Dân hưng phấn ra mặt: "Con đi ngay!" 

Tử Vân Các, nhà hàng ăn uống hàng đầu dưới danh nghĩa tập đoàn Đông Vương. 

Vương Đỗ Lan, Lâm Ngọc và Trình Kiêu đứng sau bếp lẳng lặng chờ đợi. 

Một người đầu bếp có thân hình ông mập, mặc bộ đồ và đội chiếc mũ màu trắng dành cho đầu bếp đang đứng cầm muỗng quanh khuấy thùng nước trước mặt, trên mặt ông ta đầy vẻ khinh thường. 

Trước kia ông ta là đầu bếp nấu cơm cho một nhân vật lớn ở thủ đô, sau đó vì việc học của con nên đã quay về quê Trung Châu, được Vương Đỗ Lan thuê về với lương cao, trực tiếp nhận chức đầu bếp trưởng Tử Vân Các. 

Người đầu bếp trưởng này có địa vị không bình thường cho nên tính tình không dễ chịu. Mặc dù gần đây ngành dịch vụ ăn uống của Đông Vương, thậm chí ngành dịch vụ ăn uống của toàn bộ Trung Châu đều bị nhà họ Tống đoạt đi chín mươi phần trăm khách hàng, nhưng người đầu bếp trưởng này vẫn không coi trọng cái canh dưỡng sinh vạn năng đang được tập đoàn Hoa An tuyên truyền. 

Là một đầu bếp có lý tưởng, ông ta không dễ dành tha thứ cho những thương gia giả tạo tuyên truyền, lừa dối người tiêu dùng. 

Coi như bây giờ Tử Vân Các làm ăn không tốt, nhưng mà làm một đầu bếp có lý tưởng, ông ta vẫn phải giữ vững ý nguyện ban đầu, tuyệt không làm mấy thứ đường ngang ngõ tắt kia. 

Nhưng mà, bây giờ Chủ tịch và trợ lý Lâm lại đưa một thằng nhãi đến muốn làm canh dưỡng sinh. 

Cái này bảo ai mà nhịn cho được! 

Đầu bếp mập vừa khuấy nước trong thùng, vừa lạnh lùng nói: "Chủ tịch, là cấp dưới của bà, tôi phải nghe theo lời bà nên dù bà cho tôi làm gì tôi cũng sẽ làm tất cả!" 

"Nhưng mà, là một người đầu bếp, tôi không thể không nói một câu, loại hành động lừa dối người tiêu dùng này nhất địch sẽ nhận quả báo. Tôi thật sự không ủng hộ bà làm như vậy!" 

Nói xong ông ta còn hung tợn lườm Trình Kiêu một cái, ông ta biết ý này là Trình Kiêu đưa ra. 

Trình Kiêu mặt đầy vô tội, người nào mà uống nước bình thường cộng thêm nước linh khí của anh vào nhất định sẽ khỏi hết bệnh tật, xóa bỏ tế bào ung thư, nói trị trăm bệnh cũng không quá đáng. 

Lừa dối người tiêu dùng chỗ nào? 

Lâm Ngọc ở bên cạnh che miệng cười trộm, cô biết tính tình của bếp trưởng Phạm này, đã đoán được ông ta sẽ có ý kiến với Trình Kiêu từ trước. 

Vương Đỗ Lan mỉm cười nói: "Bếp trưởng Phạm yên tâm, chúng tôi tuyệt đối không lừa dối người tiêu dùng, đợi một lát ông sẽ biết." 

"Được rồi, đợi lát nữa tôi sẽ tự thử." Nói xong, đầu bếp mập lại hung tợn lườm Trình Kiêu thêm cái nữa, giống như muốn nói nếu lát nữa uống không có tác dụng thì xem tôi xử cậu thế nào. 

Trình Kiêu đút hai tay vào núi quần, vẻ mặt ông muốn sao cũng được. 

Mười mấy phút sau, một chén canh làm từ nước khí linh loãng được bưng lên. 

Đầu bếp mập cầm muỗng lên: "Chủ tịch, tôi nếm thử một chút!" 

"Xin cứ tự nhiên!" Vương Đỗ Lan tự tin cười nói. 

Ông mập cười lạnh với Trình Kiêu một cái, ông ta múc một muỗng canh, từ từ uống. 

Mới vừa uống một ngụm, ông ta lập tức tức sửng sốt. 

"Thật kỳ lạ, chén canh hôm nay có mùi vị ngon hơn ngày thường gấp mười lần! Vừa vào miệng, lập tức cảm nhận được cái mềm trơn của canh, còn có mùi vị tự nhiên đặc trưng, giống như là đi khỏi thành phố khói bụi, cảm nhận hơi thở đầu tiên của không khí mát lành nơi rừng rậm sau cơn mưa." 

Sau đó, ông ta lại uống thêm một hớp lớn. 

Lần này, cánh tay phải đau nhức âm ẩm do cầm dao cắt thức ăn trong thời gian dài của ông ta lập tức không còn đau nhức nữa. "Cái này.." Ông mập khiếp sợ nhìn Trình Kiêu. 

Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazzmoi.com. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!