Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Chàng Rể Vô Dụng Là Tiên Tôn -Trình Kiêu (Bản Dịch FULL)

 

Thấy Trình Kiêu đứng ở cửa, Lâm Ngọc đặt điện thoại xuống. 

"Trình Kiêu, sao cậu lại đến đây?" Lâm Ngọc mỉm cười, hỏi như chưa có chuyện gì xảy ra. 

"Đã xảy ra chuyện gì à? Chị đừng lừa tôi." 

Trình Kiêu cũng không khách sáo, anh ngồi xuống đối diện Lâm Ngọc, lãnh đạm hỏi. 

"Cậu nghe được lời đồn gì à? Không có chuyện gì cả, cậu đừng nghe người ngoài nói bừa." Lâm Ngọc dửng dưng cười đáp. 

Nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Lâm Ngọc, còn có ánh mắt che giấu giả vờ bình tĩnh kia. 

Ngay lập tức, trong đầu Trình Kiêu xuất hiện cảnh tượng như đã từng quen biết. 

Kiếp trước, sau khi Vương Đỗ Lan và Trình Đông Hoa thi nhau qua đời, Trình Kiêu tiếp nhận tập đoàn Đông Vương, bị nhà họ Tống chèn ép, cuối cùng đi vào đường chết. 

Ngày hôm đó là ngày nguy cấp nhất của tập đoàn Đông Vương, Lâm Ngọc cũng giống như hôm nay, mỉm cười nói với anh: "Không có chuyện gì cả, cậu đừng nghe người ngoài nói bậy. 

Kết quả, ngày hôm sau Trình Kiêu nhận được tin tức Lâm Ngọc gả cho Tống An Dân. 

Cô dùng chính mình đổi lấy tập đoàn Đông Vương kéo dài hơi tàn. 

Cảnh tượng ngày hôm nay giống đời trước biết bao! 

Bỗng một luồng khí lạnh băng bao trùm phòng làm việc, nhiệt độ trong phòng như bị hạ xuống mấy độ. 

Lâm Ngọc không nhịn được khẽ run một cái, cô khó hiểu nhìn Trình Kiêu. 

Nhưng phát hiện Trình Kiêu vẫn ngồi yên nhìn mình, ánh mắt thâm thúy để lộ ánh sáng khiến người ta đoán không ra. 

Nhưng ánh sáng trong mắt Trình Kiêu làm cho tim Lâm Ngọc chợt đập rộn lên, khuôn mặt xinh đẹp cũng bắt đầu nóng lên. "Thằng nhóc này, cậu nhìn cái gì hả?" Lâm Ngọc làm bộ tức giận để che dấu sự lúng túng của mình. 

Lúc này Trình Kiêu mới thu hồi tầm mắt, không khí lạnh lẽo cũng rút đi theo. 

"Đương nhiên tôi đang nhìn chị Lâm Ngọc rồi" Trình Kiêu cười khẽ. 

Trái tim Lâm Ngọc bỗng loạn nửa nghịp, cô vội mắng: "Nhóc con, chớ có nói bậy! Cậu mới bao lớn mà đã học người khác trêu cô gái?" 

Trình Kiêu nhếch khóe miệng: "Tôi cũng kết hôn rồi." 

Lâm Ngọc: "..." 

"Nói chuyện chính, cậu tìm tôi làm gì?" Lâm Ngọc nghiêm túc hỏi. 

"Rốt cuộc tập đoàn Đông Vương gặp nguy cơ gì mà lại phải từ bỏ ngành dịch vụ cung cấp ăn uống khó khăn lắm mới gây dựng được?" Trình Kiêu hỏi. 

Sắc mặt Lâm Ngọc thay đổi nhưng bình tĩnh lại rất nhanh: "Không có chuyên gì, cậu đừng nghe những lời đồn bên ngoài" 

"Tôi đã nghe thấy hết cuộc điện thoại của chị vừa rồi, nói cho tôi đi!" Trình Kiêu mặt đầy thành khẩn. 

Lần này sắc mặt Lâm Ngọc thật sự thay đổi. 

"Chủ tịch nói chuyện này không để cậu nhúng tay. Cho nên cậu đừng để ý, từ bỏ ngành dịch vụ ăn uống chẳng qua là hành đồng điều chỉnh nghiệp vụ bình thường của tập đoàn Đông Vương thôi, căn bản không như bên ngoài đồn đại" Lâm Ngọc trả lời một cách chuyên nghiệp. 

Trình Kiêu không hỏi tiếp, đợi một hồi, anh bỗng nói: "Là nhà họ Yến đúng không?" 

Sắc mặt Lâm Ngọc lãnh đạm, không nhìn ra suy nghĩ trong lòng cô. 

"Coi như chị không nói, tôi tra một cái cũng sẽ ra. Nếu như chị nói cho tôi biết rốt cuộc đã gặp phải khó khăn gì, có lẽ tôi có thể giải quyết giúp." Trình Kiêu thản nhiên nói. 

Lâm Ngọc suy nghĩ một lúc, chuyện này sớm muộn gì cũng không giấu được Trình Kiêu, không bằng hôm nay nói thẳng cho anh, tránh cho anh lại xảy ra chuyện gì. 

"Cậu nói không sai, nhà họ Yến bắt tay với nhà họ Tống tiến hành chèn ép ngành dịch dụ ăn uống của tập đoàn" 

Vừa nói, Lâm Ngọc vừa kéo ngăn kéo lấy một tờ truyền đơn đưa cho Trình Kiêu. 

"Đây là sản phẩm mới ra của ngành dịch vụ ăn uống của tập đoàn Hoa An, một khi cho ra mắt, lập tức cung không đủ cầu, đè toàn bộ ngành dịch vụ thực phẩm Trung Châu không ngóc đầu lên được." 

Trình Kiêu liếc nhìn tờ truyền đơn, anh khinh miệt cười nói: "Canh dưỡng sinh vạn năng? Đây là đồ do nhà họ Yến và nhà họ Tống bắt tay làm ra à? Tôi còn tưởng cái gì ghê gớm lắm!" 

Lâm Ngọc nghiêm túc, giọng nói cũng có ý cảnh cáo: "Cậu tuyệt đối đừng khinh thường canh dưỡng sinh vạn năng này, tôi đã từng thử tác dụng của cái canh này rồi, hiệu quả thần kỳ!" 

Trình Kiêu vẫn cười khinh miệt: "Cũng chỉ là đan dược và Dược Thần Cốc mà thôi, nó chỉ có thể chữa khỏi đau đớn bệnh tật bình thường trên người. Nếu chị muốn, tôi có thể cho chị cách điều chế thuốc trị trăm bệnh thật sự." 

Sắc mặt Lâm Ngọc thay đổi, không ngờ Trình Kiêu không cần uống thử thuốc kia mà đã đoán được tác dụng của nó ngay. 

"Chữa khỏi tạm thời? Là ý gì?" Lâm Ngọc đè nỗi khiếp sợ trong lòng, cô nhạy bén nắm được điểm chính, hỏi lại. 

Trình Kiêu nằm trên ghế, hời hợt nói: "Lấy trình độ Dược Thần Cốc, thuốc của họ chống đỡ nhiều nhất nửa tháng, chờ khi công dụng của thuốc hết, bệnh nhân sẽ lại phát bệnh như cũ. Hơn nữa đan dược này chỉ có tác dụng một lần, nếu đã uống rồi mà uống lại thì sẽ không còn tác dụng nữa." 

"Dùng lời của mọi người thì chính là thuốc này chỉ trị ngọn không trị gốc, giống như thuốc tê, tạm thời làm tê dại cái đau của bệnh nhân, chờ khi đến thời gian thì cái đau lập tức quay lại." 

Trên mặt Lâm Ngọc lộ vẻ hiểu rõ: "Thì ra là như vậy!" 

Sau đó, Lâm Ngọc nhìn Trình Kiêu với ánh mắt nóng bỏng: "Cậu nói có cách điều chế thuốc trị trăm bệnh thật sự là thật hay giả?" 

"Dĩ nhiên là thật, tôi có từng lừa chị Lâm lần nào chưa?" Trình Kiều ôm tay, mặt đầy cao ngạo. 

Trong lòng Lâm Ngọc chấn động, nếu lời Trình Kiêu nói là thật thì tập đoàn Đông Vương căn bản không cần phải rút khỏi ngành dịch vụ ăn uống. 

Chỉ cần chờ dược liệu canh dưỡng sinh vạn năng của tập đoàn Hoa An hết, khi đóa tập đoàn Đông Vương nhân cơ hội cho ra canh dưỡng sinh của mình là có thể áp được tập đoàn Hoa An, thậm chí hứng lấy thành quả thắng lợi của tập đoàn Hoa An. 

"Trình Kiêu, chuyện này không phải chuyện có thể đùa, cậu thật sự có cách điều chết loại canh thần kỳ đó à?" Lâm Ngọc kích động đứng lên, tay ngọc nắm lấy hai tay Trình Kiêu, cô chăm chú nhìn Trình Kiêu rồi hỏi. 

"Bây giờ tôi sẽ gọi người đưa cho chị, chị tự mình thử một chút." Trình Kiêu thích dùng việc nói lời thật, như vậy sẽ có tác dụng lớn nhất. 

"Được, bây giờ tôi sẽ đi nói với Chủ tịch tạm ngừng việc rút lui khỏi ngành dịch vụ ăn uống ngay. Cậu để người mang cách điều chế đến, nhất định phải nhanh!" 

"Không thành vấn đề." Trình Kiêu đứng lên, ánh mắt quét qua cánh tay đang nắm lấy tay mình của Lâm Ngọc. 

Lâm Ngọc đỏ mặt, vội vàng buông tay. 

"Cậu đi mau đi!" Lâm Ngọc nói. 

Trình Kiêu cười nhạt, anh xoay người rời đi. 

Mấy giờ sau, Tô Lương Tử mang một bình ngọc chạy tới. 

"Sư phụ, đây là cái gì vậy?" Tô Lương Tử tò mò, ông ta có thể cảm nhận được binh khí nồng nặc trong bình ngọc. 

Trình Kiêu thản nhiên nói: "Nước linh khí 

"Bây giờ ông đi về tìm một ít chén ngọc đặt trên đài, hứng một nhiều nước linh khí một chút, tôi cần dùng" 

"Vâng!" Tô Lương Tử xoay người rời đi. 

Chẳng mấy chốc, Trình Kiêu và Lâm Ngọc đã cùng nhau xuất hiện ở trong phòng làm việc của Vương Đỗ Lan. 

Nhìn bình ngọc nhỏ mà Trình Kiêu đặt trên bàn, Lâm Ngọc và Vương Đỗ Lan đều cau mày. 

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!