Tại thủ đô của Á tộc.
Nếu ví Á tộc là một con người thì thủ đô vừa là trái tim, vừa là bộ não của người đó.
Người nắm quyền cao nhất Á tộc, trong phòng chờ của đại tộc trưởng Á tộc.
Một ông lão dũng mãnh, khuôn mặt tuấn sải bước tiến vào, trên vai ông ta là quân hàm đại tướng.
"Đại tộc trưởng!"
Lão tướng quân hành lễ theo tiêu chuẩn quân đội, giọng nói vang rền.
"Ngồi đi ông Hồng!" Đại tộc trưởng đang uống trà mỉm cười nói.
Thái độ của đại tộc trưởng rất hoà nhã, nếu không biết thì còn tưởng đây chỉ là một ông cụ hiền từ trong một gia đình bình thường, hoàn toàn không giống vị vương giả thống lĩnh cả Á tộc.
Hồng Sơn Hà không ngồi mà lại trầm giọng nói: "Tộc trưởng, thằng nhóc Trình Thương Sinh kia giết chết cháu trai của Yến Nam Thiên rồi!"
Đại tộc trưởng mỉm cười không đáp, ông ta nhìn về phía Hồng Sơn Hà: "Sau đó thì sao?"
"Sau đó?" Hồng Sơn Hà khó hiểu nhìn đại tộc trưởng: "Đó là cháu ruột của kiếm thần một thời Yến Nam Thiên đó, một khi Yến Nam Thiên xuất quan, chẳng phải cả giới võ đạo sẽ đại loạn sao?"
"Ông Hồng đừng nóng vội!"
"Tôi hỏi ông, Yến Nam Thiên đã bế quan bao lâu rồi?"
Hồng Sơn Hà nói: "Hơn 30 năm rồi."
"Năm đó nhà họ Yến bị người khác lục sục báo thù, suýt chút nữa cả tộc bị diệt, nhưng Yến Nam Thiên có xuất quan không?"
Hồng Sơn Hà lắc đầu: "Không."
"Vì vậy lần này Yến Nam Thiên cũng không dễ dàng xuất quan đâu." Đại tộc trưởng tự tin mỉm cười.
Hồng Sơn Hà hơi cau mày: "Nhưng dù Yến Nam Thiên không xuất quan thì bên Dược Thần Cốc thì sao?"
"Dược Thần Cốc nắm giữ mệnh mạch đan dược của cả giới võ đạo, gần như người của nửa giới võ đạo đều nợ ân tình của Dược Thần Cốc. Chỉ cần Dược Thần Cốc hô một tiếng, tên tiểu tử đó sẽ bị vây đánh!"
Đại tộc trưởng bình tĩnh nói: "Không đâu, Dược Thần Cốc ở nơi đây, chạy không nổi, cũng giấu không nổi, bọn họ sẽ không gây ầm ĩ quá lớn đâu.
Thực ra đại tộc trưởng còn vài lời chưa nói hết. nếu Dược Thần Cốc dám gây ầm ĩ, ảnh hưởng tới sự bình yên của giới thế tục thì tên lửa, thậm chí cả vũ khí hạt nhân đều sẽ nhắm vào Dược Thần Cốc, trừ khi Dược Thần Cốc chán sống rồi.
"Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất!" Hồng Sơn Hà vẫn chưa yên tâm.
Đại tộc trưởng cười cười: "Chỉ là một tên Yến Minh Vũ nhỏ bé thôi, không đáng để Dược Thần Cốc mạo hiểm đâu. Đương nhiên Dược Thần Cốc sẽ ra tay đối phó với thằng nhãi đó nhưng đó là chuyện của giới võ đạo bọn họ, ông sai người theo sát là được, chỉ cần bọn họ không gây chuyện quá lớn thì đừng chen chân vào" "Tôi hiểu rồi!" Hồng Sơn Hà gật đầu, ông ta hành quân lễ rồi xoay người rời đi.
Nhưng khi bước tới cửa, Hồng Sơn Hà lại dừng bước, ông ta quay lại nói: "Đại tộc trưởng, chúng ta có cần cảnh cáo thằng nhóc đó không. Lần trước cậu ta ở Giang Nam đã giết Lục Tế Thế, lần này lại chọc vào nhà họ Yến và Dược Thần Cốc. Nếu cậu ta cứ hành xử bất chấp hậu quả thế này, tôi sợ sớm muộn gì cũng có ngày cậu ta gây hoạ lớn"
Đại tộc trưởng nói: "Yên tâm đi, trong lòng cậu ta có vướng bận, sẽ không gây hoạ lớn đâu."
"Vướng bận?" Hồng Sơn Hà nghi hoặc, có chút kinh ngạc nhìn đại tộc trưởng, sau cùng, ông ta trầm giọng nói: "Tôi hiểu rồi."
Sau khi Hồng Sơn Hà rời đi, đt đứng dậy tiến về phía cửa sổ, ông ta dùng ánh mắt thâm thuý nhìn ra bầu trời bên ngoài.
"Trình Thương Sinh, hi vọng cậu có thể trở thành Khương Vân Minh tiếp theo!"
Dược Thần Cốc nắm trong tay mệnh mạch đan dược của giới võ đạo.
Nên những võ giả cần đan dược đều phải tới Dược Thần Cốc cầu xin sự giúp đỡ. Do đó, địa vị của Dược Thần Cốc trong giới võ đạo rất cao.
Dược Thần Cốc đã tồn tại suốt mấy trăm năm, lịch sử cụ thể vẫn chưa được khám phá. Trong giới võ đạo ăn sâu bén rễ, không biết Dược Thần Cốc đã giúp bao nhiêu vị võ giả rồi.
Trong giới võ đạo có một câu nói rất đúng: thà đắc tội với tông sư cũng đừng chọc vào Dược Thần Cốc.
Tuy tu vi của người trong Dược Thần Cốc không bằng tông sư nhưng chỉ cần người của Dược Thần Cốc hô một tiếng, những vị võ giả từng nợ ân tình của Dược Thần Cốc chắc chắn sẽ đứng ra báo đáp ân tình cho Dược Thần Cốc.
Thử nghĩ xem, nếu vô số võ giả đột nhiên xông ra từ mọi hướng, suốt ngày hô hào muốn giết bạn thì cảnh tượng đó sẽ đáng sợ tới mức nào!
Hơn nữa trong số võ giả đó, nói không chừng còn có cả cường giả cấp tông sư.
Vậy nên Hồng Sơn Hà mới căng thẳng và trực tiếp đi tìm đại tộc trưởng như thế.
Cái tên Dược Thần Cốc này chỉ là một cách xưng hô trong giới võ đạo. Ở giới thế tục, Dược Thần Cốc còn có một cái tên khác: Tập đoàn dược phẩm Dược Vương.
Đây là tập đoàn y dược đứng đầu Á tộc.
Hơn nữa, tập đoàn dược phẩm Dược Vương chỉ là công ty được một trong số những bậc trưởng lão của Dược Thần Cốc phụ trách nghiệp vụ ở giới thế tục sáng lập.
Có thể thấy, Dược Thần Cốc hùng mạnh tới mức nào!
Ngay sau hôm Yến Minh Vũ bị giết, gia chủ đương nhiệm của nhà họ Yến-Yến Bắc Phi cùng vợ là Mạc Tu Lệ đã hổn hển chạy tới đại điện của Dược Thần Cốc. Cốc chủ Dược Thần Cốc Mạc Tu Võ đích thân ra đón.
"Anh cả, cháu trai của anh bị giết rồi! Anh phải báo thù cho nó!" Mạc Tu Lệ hai mắt đỏ hoe vì khóc.
Mạc Tu Võ lập tức biến sắc, ông ta tức giận hét lên: "Là ai to gan như thế. Đám động đến cháu trai của anh!"
"Dù hắn không quan tâm tới Dược Thần Cốc của anh thì ít nhất cũng phải nể mặt Kiếm Thần chứ!"
"Tu Lệ, em nói đi, là ai làm!"
Mạc Tu Lệ khóc tới mức thở không ra hơi: "Anh cả, để Bắc Phi kể với anh đi!"
Hai mắt của Yến Bắc Phi cũng đỏ bừng, khuôn mặt ông ta cực kỳ dữ tợn: "Anh cả, em đã nghe ngóng kỹ lưỡng rồi, là một thằng nhãi tên là Trình Thương Sinh đã giết Vũ. Tên đó là người của tập đoàn Đông Vương ở Trung Châu, Vũ Nhi bị giết ở khách sạn Bích Hải dưới trướng của tập đoàn Đông Vương.
"Tập đoàn Đông Vương? Chưa nghe qua bao giờ. Dù có là ai mà dám hại cháu trai anh đều phải trả giá." Mạc Tu Võ đập mạnh lên bàn. Mặt bàn gỗ cứng cáp bị đập
tan tành.
Yến Bắc Phi phấn khích nói: "Anh cả, vậy bây giờ anh hãy phát động "Dược thần lệnh" đi! Tập hợp toàn bộ cao thủ giới võ đạo rồi cùng tiêu diệt thằng nhãi đó và tập đoàn Đong Vương!"
Mạc Tu Võ nói: "Không cần liều lĩnh!"
"Một khi phát động Dược Thần Lệnh thì tất cả võ giả từng nợ ân tình của Dược Thần Cốc đều sẽ ra mặt. Động tĩnh quá lớn sẽ khiến giới thế tục rúng động."
"Chỉ vì đối phó với một công ty nho nhỏ trong giới thế tục mà làm thế thì không đáng!"
Yến Bắc Phi gấp gáp nói: "Anh cả, có khả năng tên đó là một tông sư võ đạo đấy!"
Mạc Tu Võ cười haha: "Chỉ là tông sư võ đạo thôi mà, Dược Thần Cốc không phải không có! Quan trọng là làm sao tiêu diệt được tập đoàn Đông Vương. Dù sao đó cũng là một công ty trong giới thế tục, theo ước định giữa giới võ đạo và giới thế tục thì chúng ta không thể dùng võ công, chỉ có thể dùng thủ đoạn để tiêu diệt nó!" Yến Bắc Phi nói: "Anh cả, bây giờ là lúc nào rồi mà anh còn quan tâm ước định này nọ! Chỉ cần anh dẫn người tới giết là xong mà!"
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!