Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Chàng Rể Vô Dụng Là Tiên Tôn -Trình Kiêu (Bản Dịch FULL)

 

“Tôi có cho anh đi sao?” Giọng nói lạnh nhạt lại vang lên, Trình Kiêu búng một cái, hai đạo linh lực bắn về phía hai chân của Tống An Dân. 

Phut phut! 

Tống An Dân đang chạy trốn bỗng nhiên ngã ra đất, ôm hai chân, rít gầm. 

“Trở về nói cho Tống Hoa An, sau này nếu ông ta không thành thật, vậy tôi sẽ tiêu diệt nhà họ Tống các người.” Giọng nói bình thản của Trình Kiêu khiến người khác sợ hãi, rõ ràng là chuyện giết người diệt tộc, vậy mà bị anh nói đơn giản như thế. 

Tống An Dân cũng được coi là một người đàn ông, cứ như vậy bò ra khỏi cửa lớn của khách sạn. 

Ánh mắt của Trình Kiêu lại nhìn sang mấy thanh niên mà Yến Minh Vũ dẫn tới. 

Mấy người đó lập tức bị dọa nằm bò ra đất, trước mắt là kẻ tàn độc ngay cả cậu cả của nhà họ Yến cũng dám giết, mạng của những lính quèn như bọn họ càng không đáng tiền. 

“Đưa cậu ta đi, đừng làm bẩn nơi này. 

Mấy thanh niên lập tức như được đại xá, khiêng thi thể của Yến Minh Vũ lên, nhếch nhác chạy trốn. 

Lâm Ngọc nhìn một bàn này, trên mặt gương mặt xinh đẹp cực kỳ sững sờ, giống như còn chưa thể tỉnh táo lại. 

“Chị Lâm Ngọc!” Trình Kiêu hờ hững gọi. 

Cơ thể của Lâm Ngọc đung đưa, lúc này mới sức tỉnh. 

“Trình Kiêu, cậu giết cậu ta, sau này e là tập đoàn Đông Vương chúng tôi sẽ không có ngày được yên!” 

Nói xong, Lâm Ngọc mất tinh thần, giống như dùng hết sức cả người. 

Trình Kiêu khẽ mỉm cười, cũng không giải thích, trong lòng anh rất rõ, bây giờ cho dù anh giải thích, Lâm Ngọc cũng sẽ không tin. 

Chỉ có sự thật mới là minh chứng có tác dụng nhất. 

Tổng giám đốc Trương mặt mày kinh sợ nhìn Trình Kiêu, giọng nói run rẩy hỏi: “Trợ lý Lâm, khách sạn của chúng ta còn tiếp tục mở không?” 

Lâm Ngọc suy nghĩ, nói: “Mở, binh tới nước chặn, nước tới đất ngăn, nếu có ai đến gây phiền phức, cô trực tiếp bảo bọn họ đến tổng bộ tìm tôi là được!” 

“Ừm!” Tổng giám đốc Trương ngoan ngoãn gật đầu, nếu không phải cô ta quyền cao chức trọng, ngay cả cô ta cũng muốn chạy trốn đi xem. 

Dù sao, đánh người gây sự và giết người, tính chất của hai chuyện này, thật sự là cách biệt một trời một vực. 

Cũng đáng đời cho tên Yến Minh Vũ xui xẻo, cho dù anh ta chọc Trình Kiêu, cũng sẽ không gây ra họa sát thân. 

Nhưng nơi mà anh ta chọc là tập đoàn Đông Vương, còn dám đánh chủ ý vào Lâm Ngọc. Điều này thật sự động chậm tới vảy ngược của Trình Kiêu! 

Sỉ nhục bản thân Trình Kiều, Trình Kiêu không để tâm, nhưng một khi có ai muốn làm tổn thương người mà anh để tâm, Trình Kiêu tuyệt đối không nương tay. 

Hơn nữa, nhằm vào loại chuyện này, Trình Kiêu có suy nghĩ của mình. 

Đối phó với những kẻ địch dám động vào người thân của anh, anh buộc phải dứt khoát, giết gà dọa khỉ, giết cho những người đó đau, sợ, bọn họ mới không dám đánh chủ ý vào người thân của Trình Kiêu. 

“Chị Lâm Ngọc, tôi muốn tham quan tập đoàn Đông Vương, không biết chị có hoan nghênh không?” Trình Kiêu hờ hững cười nói. 

Lâm Ngọc hiểu, Trình Kiều là đang đợi sự trả thù của nhà họ Yến. 

“Trình Kiêu, thật ra cậu không cần như vậy! Chuyện này đều là tôi suy nghĩ không toàn diện, tôi nên báo cảnh sát!” Lâm Ngọc bất lực nói. 

Trình Kiêu cười mà không nói, nếu báo cảnh sát có thể giải quyết, e là Lâm Ngọc sớm đã báo rồi. 

Hành vi gây sự của loại lưu manh này, thuộc hành vi quấy rối dân sự, báo cảnh sát người ta nhiều nhất cũng chỉ hòa giải, chỉ cần không xuất hiện đánh nhau gây thương tích tổn hại tài sản, không ai có quyền quản. 

“Đi thôi, tôi cũng muốn gặp chủ tịch Vương, xem thử bà ấy dạo này như nào?” Câu nói này Trình Kiêu là xuất phát từ trong tim, đó là mẹ của anh. 

Thấy Trình Kiêu đã đi ra ngoài trước, Lâm Ngọc do dự một lát, chỉ đành đi theo. 

Trung Châu, tập đoàn Hoa An, trung tâm phục hồi chức năng tư nhân của Tống Hoa An. 

Tống An Dân nằm ở trên giường, hai chân bó bột, hai mắt đỏ ngầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nụ cười trên mặt rất dữ tợn. 

“Ba, chúng ta đều sai rồi, sự cuồng vọng của Trình Kiêu vượt qua sự tưởng tượng của chúng ta. Cậu ta vào sau khi Yến Minh Vũ nói ra thân phận của mình, còn không do dự mà bẻ gãy cổ của cậu ta. 

“Bây giờ, chúng ta chỉ đợi sự trả thù của Dược Thần Cốc và nhà họ Yến!” 

Tống Hoa An vẻ mặt xót xa nói: “Con à, khổ cho con rồi!” 

“Nếu không phải từ sau hội nghị thượng đỉnh Trung Châu, thanh thế của tập đoàn Đông Vương ngày càng lớn, dần dần muốn đè đầu của nhà họ Tống chúng ta, ba cũng sẽ không để con đi mạo hiểm, chân của con sẽ không bị tiểu súc sinh đó đánh gãy!” 

“Nhưng con yên tâm, mối thù này ba nhất định sẽ báo cho con. Đợi khi tiêu diệt tập đoàn Đông Vương, ba sẽ đưa Lâm Ngọc đến trước mặt con, để con sỉ nhục cô ta ở trước mặt thằng oắt đó!” 

Đối với tâm tư của con trai, Tống Hoa An bình thường tuy không hỏi, nhưng vẫn rất rõ. 

Tống An Dân nhìn đôi chân của mình, lời mà vừa rồi bác sĩ nói với Tống Hoa An anh ta nghe thấy hết, Trình Kiêu không biết dùng cách gì, khiến xương đầu gối của anh ta hoàn toàn hỏng hẳn, hai chân của anh ta mãi mãi không thể khôi phục, anh ta cả đời phải sống trên xe lăn. 

“Trình Kiêu, tôi phải trả thù cậu, tôi muốn nghiền nát tất cả những thứ cậu quý trọng! Cậu không phải thích Lâm Ngọc sao? Vậy tôi ở trước mặt cậu, sỉ nhục cô ta! Cậu không phải giúp đỡ tập đoàn Đông Vương sao? Vậy tôi sẽ hủy hoại nó hoàn toàn!” 

Trong lòng Tống An Dân có một ngọn lửa cháy hừng hực, bây giờ ngọn lửa này tạm thời bị thực lực mạnh mẽ của Trình Kiêu áp chế, đợi khi nhà họ Yến và Dược Vương Cố áp chế được Trình Kiêu, vậy thì ngọn lửa trong lòng Tống An Dân sẽ lập tức bùng nổ, thiêu rụi cả tập đoàn Đông Vương và Trình Kiêu. 

Tỉnh Giang Nam, trấn nhỏ ở biên giới, lãnh địa của nhà họ Yến. 

Nhà họ Yến, không phải là thế gia hào môn bình thường, mà là thế gia võ đạo thật sự. 

Có điều, do nhà họ Yến bị hun đúc quá mức bởi giới thế tục, phần lớn tộc nhân của nhà họ Yến ở giới thế tục đều có sản nghiệp. 

Mắt thấy người của nhà họ Yến đã dần dần từ bỏ tu luyện võ đạo, bỏ gốc lấy ngọn đi theo đuổi quyền thế sự giàu sang của giới thế tục, người đứng đầu trong bảng tông sư của Á tộc vào 30 năm trước, kiếm thần Yến Nam Thiên, để người của nhà họ Yến từ bỏ mọi thứ ở giới thế tục, quay lại lãnh địa của nhà họ Yến, chuyên tâm tu luyện võ đạo. 

Chỉ có điều, sau khi Yến Nam Thiên bế quan, tộc nhân của nhà họ Yến lại lén ra ngoài, ngay cả gia chủ đương nhiệm của nhà họ Yến – Yến Bắc Phi, cũng chính là con trai của Yến Nam Thiên, ba của Yến Minh Vũ, cũng không thể bỏ được, lén lút xây dựng gia nghiệp ở giới thế tục. 

Có điều, những năm nay Yến Minh Vũ ngược lại luôn ngoan ngoãn ở lãnh địa của nhà họ Yến tu luyện. Nếu không phải lần này bị Vương Trạch ra mặt tính kế, anh ta cũng sẽ không chạy ra ngoài đi tìm Trình Kiêu gây sự. 

Vậy nên, thực lực của Yến Minh Vũ đã tương đương với Yến Bắc Phi. 

Nhà họ Yến đã tiêu tốn một lượng lớn sức người sức của ở trên người Yến Minh Vũ, chuẩn bị để Yến Minh Vũ tiếp quản nhà họ Yến. 

Thậm chí, Yến Bắc Phi còn ôm hy vọng rất lớn với Yến Minh Vũ, mong anh ta có một ngày, có thể đột phá đến cảnh giới trong truyền thuyết. 

Vì vậy, khi Yến Bắc Phi nhìn thấy thi thể của Yến Minh Vũ được mấy thủ hạ mang về, sự tuyệt vọng và đau đớn trong khoảnh khắc đó, nghĩ thôi cũng biết. 

Giống như thứ đồ mà một người quý trọng nhất, bỗng nhiên bị làm vỡ hoàn toàn. 

Giống như bác nông dân vất vả trồng lúa, mắt thấy sắp thu hoạch thì đột nhiên bị sâu bệnh ăn sạch. 

Loại tuyệt vọng và đau đớn đó suýt nữa khiến vị gia chủ đương nhiệm của nhà họ Yến này, rơi vào điên cuồng! 

“Ai, là ai! Ai làm!” 

Cả lãnh địa của nhà họ Yến, trong phạm vi mấy dặm đều văng vẳng tiếng rít gầm đáng sợ của Yến Bắc Phi. 

Mấy thanh niên kia bị dọa cho run rẩy, nằm rạp trên đất. 

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!