Lâm Ngọc không khách sáo mà nói: “Yến Minh Vũ, chúng ta người ngay thẳng không nói chuyện lòng vòng, rốt cuộc phải như nào cậu mới chịu để yên?”
Yến Minh Vũ cười ha ha nói: “Trợ lý Lâm, nhìn cách cô nói, làm như tôi đến tống tiền vậy. Rõ ràng là vệ sinh của các cô có vấn đề, bị tôi phát hiện còn không nhận, thái độ của tập đoàn Đông Vương các cô thật sự khiến người ta lạnh lòng!”
Lâm Ngọc bị tức đến bật cười: “Yến Minh Vũ, là cậu cố ý vu oán hay là vệ sinh của khách sạn chúng tôi có vấn đề, mọi người đều biết rõ, cậu từng thấy con cá nhà ai nuôi sẽ mọc lông chưa? Cậu bắt một con cho tôi xem đi!”
Cá mọc lông, điều này đồng nghĩa là nói, tôi là đến gây sự, các người xem mà làm!
Yến Minh Vũ vẻ mặt rất vô lại, phách lối nói: “Trợ lý Lâm, cô nói tôi vu oan, nhưng tôi rõ ràng tìm được một mớ tóc đen trên người cá mà các cô làm, còn xoăn nữa! Các cô còn muốn chối sao?”
Vẻ mặt của Lâm Ngọc có hơi đỏ bừng, sự vô lại này thật sự không có gì để nói!
“Nói đi, cậu rốt cuộc muốn như nào mới chịu để yên?”
Yến Minh Vũ thu lại nụ cười trên mặt, biểu cảm có chút lạnh lùng: “Rất đơn giản, chỉ cần cô chịu theo tôi một năm, tôi không truy cứu chuyện này nữa. Nếu không, chỉ có thể đợi tập đoàn Đông Vương các cô đóng cửa tôi mới có thể hài lòng.”
“Cậu khốn kiếp!” Lâm Ngọc bị tức đến mức thật muốn muốn mắng chửi.
Trình Kiêu một tay ấn vai của Lâm Ngọc, lạnh nhạt nói: “Chị Lâm Ngọc, đối phó với loại vô lại như này, vẫn là để tôi đi.
Trình Kiêu bước lên một bước, bảo vệ Lâm Ngọc ở đằng sau, lạnh lùng nhìn Yến Minh Vũ, hờ hững nói: “Nói đi, ai kêu anh đến?”
Ánh mắt của Trình Kiêu nhìn sang Tống An Dân ở đằng sau Yến Minh Vũ: “Là nhà họ Tống?”
Sắc mặt của Tống An Dân không thay đổi, nhưng nụ cười lạnh trên mặt rõ ràng có chút cứng đờ.
Yến Minh Vũ nhìn Trình Kiêu với vẻ mặt âm trầm, giọng điệu khinh thường: “Tôi đang nói chuyện với trợ lý Lâm, cậu là cái thá gì, cũng xứng nói chuyện với tôi!”
Tống An Dân hơi hất đầu lên, vẻ mặt khiêu khích nhìn Trình Kiêu, giống như đang nói: Nghe thấy chưa, cậu tính là cái thá gì!
Trình Kiêu hai tay đút trong túi quần, sau đó nhìn Yến Minh Vũ, khóe miệng bỗng nhiên cong lên.
Đột nhiên, Trình Kiêu bước lên một bước, thoáng cái bóng người của anh đã đi tới trước người Yến Minh Vũ, trực tiếp vung tay, một cái tát vả vào mặt của Yến Minh
Vũ.
Ngay cả người lẫn sô pha, đều bị đánh lật, Yến Minh Vũ còn bay ra mấy mét, rơi ở vị trí cửa lớn.
Răng của Yến Minh Vũ cũng bị đánh rơi mấy cái, nửa bên mặt cũng sưng lên, khóe miệng chảy máu, nhìn trông dáng vẻ rất đáng sợ.
“Cậu chủ!” Mấy người thanh niên kia sửng sốt thốt lên một tiếng, vội vàng lao tới bên cạnh Yến Minh Vũ, đỡ anh ta lên.
Đáy mắt Tống An Dân hiện ra sự mừng rỡ, sau đó cũng vội vàng trưng ra vẻ lo lắng, chạy tới bên cạnh Yến Minh Vũ.
“Cậu Yến, cậu không sao chứ? Tên này quá đáng hận rồi, vậy mà đánh lén!” Tống An Dân mặt mày phẫn nộ quát.
Lâm Ngọc không ngờ cách xử lý của Trình Kiêu lại trực tiếp như thế, vậy mà vừa lên thì động thủ.
Hơn nữa, Lâm Ngọc tuyệt nhiên không ngờ, thân thủ của Trình Kiêu lại siêu như thế!
Lúc đầu ở trong hội nghị thượng đỉnh Trung Châu, cuối cùng là Tô Kinh Tử ra tay giết tông sư của nhà họ Vương, Trình Kiêu căn bản chưa từng thể hiện thực lực, cho nên Lâm Ngọc không rõ về thực lực của Trình Kiêu.
Chỉ có điều, ngay cả Tống An Dân cũng có thái độ cung kính đối với Yến Minh Vũ này, có thể thấy bối cảnh của Yến Minh Vũ đáng sợ cỡ nào.
Lâm Ngọc vội vàng đi tới bên cạnh Trình Kiêu, nhỏ giọng nhắc nhở: “Trình Kiêu, thân phận của người này e là không tầm thường, cậu ra tay đừng quá nặng.
Trình Kiêu cười hờ hững: “Chị Lâm Ngọc yên tâm, tôi tự có chừng mực!”
Lâm Ngọc nói trong lòng, có chừng mực mới lạ!
Có điều, Trình Kiêu là cô mời đến, cô cũng không tiện nói gì nhiều.
Yến Minh Vũ lần nữa đứng dậy, sờ nửa bên mặt sưng như cái đầu heo, hai mắt đỏ ngầu nhìn Trình Kiêu: “Mẹ kiếp, tôi lớn như này, chỉ có tôi đánh người khác, còn chưa có ai dám động vào một cọng tóc của tôi!”
“Oắt con, tôi phải giết sạch tất cả đàn ông trong tam tộc nhà cậu, ném tất cả đàn bà vào trại tập trung của tội phạm, tôi muốn khiến cậu sống không bằng chết!”
Yến Minh Vũ gầm lên đầy sắc lạnh.
Đột nhiên, mọi người cảm nhận được nhiệt độ trong đại sảnh bỗng hạ xuống rất nhiều, Lâm Ngọc và tổng giám đốc Trương thậm chí đều không nhịn được mà rùng
mình.
Lâm Ngọc theo bản năng nhìn sang Trình Kiêu, phát hiện gương mặt vốn tuấn tú của Trình Kiêu, lúc này rất lạnh lẽo, không mang theo tí tình cảm của con người, giống như một vị thần cao cao tại thượng, khinh thường chúng sinh
“Cậu đáng chết.” Giọng của Trình Kiêu lạnh lẽo lại trống rỗng, kèm theo một cỗ sát khí, người nghe trong lòng nổi da gà.
Tất cả mọi người trong đại sảnh đều cảm thấy linh hồn run rẩy, Trình Kiêu rõ ràng là một thanh niên, nhưng lúc này anh cho mọi người cảm giác giống như một ngọn núi to chỉ có thể ngước nhìn.
Đồ sộ, cao lớn, không thể khinh thường!
Trong lòng Yến Minh Vũ chấn động: “Đáng chết, cỗ khí thế này! Tông sư Hóa Cảnh!”
“Chuyện này sao có thể chứ! Cậu ta vậy mà là một tông sư Hóa Cảnh! Mình bị ba nhốt 18 năm, hiện nay chỉ có có thực lực Tiên Thiên đỉnh phong, tuổi của cậu ta trạc tuổi mình, sao có thể mạnh hơn mình chứ!”
Trình Kiêu bước từng bước đi tới, cảm giác áp bức mạnh mẽ khiến Yến Minh Vũ không nhịn được mà nuốt nước bọt, với thực lực Tiên Thiên đỉnh phong của anh ta, vậy mà cảm nhận được lồng ngực giống như bị một tảng đá lớn đè vào, không thở được.
Với độ tuổi khoảng 20 như Yến Minh Vũ, đã đạt tới cảnh giới Tiên Thiên đỉnh phong, cho dù đặt ở cả giới võ đạo, cũng là thiên tài tuyệt đỉnh.
Khó trách sẽ trở thành bảo bối của nhà họ Yến, được cả nhà họ Yến coi là hy vọng của tương lai.
Chỉ đáng tiếc, bởi do quá kiêu ngạo, khiến anh ta bị người khác lợi dụng, trở thành con dao giết người trong tay người khác.
Tốc độ của Trình Kiêu nhanh hơn, lập tức đi tới trước mặt Yến Minh Vũ, một tay tóm cổ của Yến Minh Vũ, xách anh ta lên giống như xách con gà con.
Đường đường là cường giả võ đạo của Tiên Thiên đỉnh phong, ở trước mặt Trình Kiêu, vậy mà không có sức đánh trả
“Thả cậu chủ ra!” Mấy thanh niên giống như mới phản ứng lại, sau một tiếng quát lạnh, lập tức vung nắm đấm về phía Trình Kiêu.
Một tay còn lại của Trình Kiêu tùy ý vung lên, giống như đuổi mấy con ruồi, mấy thanh niên chỉ có cảnh giới Hậu Thiên kia, trực tiếp bị đánh bay ra.
Tống An Dân mặt mày sững sờ, nhưng sâu trong đáy mắt lại tuôn ra sự cuồng nhiệt, trong lòng gào lên: “Giết đi, giết đi, ra tay đi Trình Kiêu, mau giết cậu ta!”
Yến Minh Vũ cuối cùng cũng sợ hãi, nhìn vẻ mặt lạnh lùng của Trình Kiêu, anh ta biết người trước mắt thật sự sẽ do dự mà giết anh ta.
“Oắt con, tôi là cậu chủ của nhà họ Yến ở Giang Nam! Ông nội của tôi là kiếm thần Yến Nam Thiên, ông ngoại của tôi là cốc chủ đương thời của Dược Thần Cốc, cậu dám giết tôi, gần như là đối địch với cả giới võ đạo của Á tộc!” Yến Minh Vũ lắp bắp nói xong những lời này, lập tức há miệng thở dốc, giống như giây tiếp theo sẽ tắt
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazzmoi.com. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!