Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Chàng Rể Vô Dụng Là Tiên Tôn -Trình Kiêu (Bản Dịch FULL)

 

Nghe thấy Trình Kiêu vẫn gọi cô là chị, trong lòng Lâm Ngọc chợt ấm áp. 

Xem ra tình cảm của Trình Kiêu dành cho cô, không thay đổi. 

Giọng nói của Lâm Ngọc có hơi bất lực: “Trình Kiêu, có người gây sự ở khách sạn dưới trướng tập đoàn Đông Vương. Những người đó không phải người bình thường, ngay cả Hoàng đại sư bên cạnh chủ tịch cũng bị bọn họ đánh bị thương rồi. 

“Tôi thật sự không nghĩ ra cách, chỉ có thể tìm cậu giúp đỡ!” 

Sắc mặt của Trình Kiêu có hơi lạnh. 

Nếu chỉ là người bình thường gây sự thì cũng bình thường. Nhưng Hoàng đại sư đó đã là võ giả Tiên Thiên tiểu thành, những người đến gây sự đó nếu có thể đánh bị thương ông ta, rõ ràng ít nhất cũng là võ giả Tiên Thiên đại thành. 

Võ giả Tiên Thiên đại thành chạy đến khách sạn gây sự, nếu không phải nghe ai sai khiến, nói ra thì cả giới võ đạo cũng không ai tin. 

“Là nhà họ Tống làm sao?” Giọng của Trình Kiêu có hơi lạnh. 

Lâm Ngọc nói: “Chắc không phải, tuy cậu cả của nhà họ Tống ở cùng với những người gây sự đó, nhưng tôi nhìn ra, Tống An Dân có thái độ rất cung kính đối với những người này. 

“Những người đến gây sự đó, thân phận địa vị chắc cao hơn nhà họ Tống rất nhiều. 

Trình Kiêu mặt mày lạnh lùng nói: “Không phải nhà họ Tống, vậy là nhà họ Vương. Trừ bọn họ ra, người khác sẽ không gây khó dễ với tập đoàn Đông Vương” 

Lần này, Lâm Ngọc không trả lời. 

Cô cũng nghi ngờ là nhà họ Vương ở đằng sau giở trò, nhưng không có bằng chứng. 

Trình Kiêu nghiêm túc dặn dò: “Chị Lâm Ngọc, chị chuyển lời cho chủ tịch, trước khi tôi chưa đến, các người tuyệt đối đừng vọng động, cũng đừng xảy ra xung đột 

với đối phương, mọi chuyện đợi sau khi tôi đến rồi nói. 

“Được.” Lâm Ngọc từ trong lời của Trình Kiêu nghe ra sự quan tâm của Trình Kiêu dành cho cô và Vương Đỗ Lan. 

“Tôi bây giờ tới ngay.” 

Cúp máy, Trình Kiêu lập tức đứng dậy đi tới Trung Châu. 

2 giờ chiều, Lâm Ngọc đích thân đến ga tàu cao tốc đón Trình Kiêu, tạm thời đi tới một khách sạn khác dưới trướng tập đoàn Đông Vương nghỉ ngơi. 

Lâm Ngọc và Trình Kiêu cùng nhau ngồi ở ghế sau, nhìn gương mặt xinh đẹp của Lâm Ngọc, Trình Kiêu nhìn không rời mắt. 

Lâm Ngọc vốn ghét nhất đàn ông dùng ánh mắt đó nhìn cô, nhưng từ trong ánh mắt của Trình Kiêu, Lâm Ngọc không cảm thấy sự khinh nhờn. 

Ánh mắt của Trình Kiêu trong trẻo, sạch sẽ, còn có chút ỷ lại, giống ánh mắt của trẻ sơ sinh. 

Tuy bị một chàng trai như vậy nhìn khiến Lâm Ngọc rất không quen, thậm chí nhịp tim còn đập hơi nhanh, nhưng Lâm Ngọc cũng không tiện trách móc anh, chỉ có thể cố gắng quay đầu đi, làm bớt sự xấu hổ. 

“Trình Kiêu, cậu nghĩ ra cách giải quyết chưa?” Lâm Ngọc cố ý tìm chủ đề, phá vỡ bầu không khí ngại ngùng trong xe. 

Trình Kiêu thuận miệng nói: “Không cần nghĩ, đuổi đi là được. 

Lâm Ngọc nhíu mày nói: “Tôi cảm thấy thân phận của những người đó không đơn giản, nếu làm cứng, e là sẽ gây ra họa gì đó!” 

Trình Kiêu cười lạnh nhạt: “Chị Lâm Ngọc yên tâm, trên thế giới này còn chưa có ai tôi không dám chọc. 

“Trâu bò!” Lâm Ngọc lườm Trình Kiêu, giống như đột nhiên nhớ ra, hỏi: “Đúng rồi, sư phụ của cậu đâu?” 

Nếu sư phụ của Trình Kiêu không đến, chỉ dựa vào bản thân Trình Kiêu, vậy không phải tìm chết hay sao? 

“Sư tôn ư? Ha ha!” Trình Kiêu cười cổ quái, không trả lời. 

Nhìn thấy Trình Kiêu không nói, Lâm Ngọc hiểu ý không hỏi nữa, mà đổi chủ đề: “Lát nữa tôi dẫn cậu đến một khách sạn khác nghỉ ngơi trước, thuận tiện nói qua tình hình cho cậu, nếu ngày mai bọn họ lại tới gây sự, tôi dẫn cậu qua đó. 

Trình Kiêu nói: “Không cần, trực tiếp sắp xếp tôi ở khách sạn mà bọn họ gây sự là được!” 

“Như vậy không tốt lắm?” Lâm Ngọc nhíu mày, có hơi lo lắng. 

Lúc này, điện thoại của Lâm Ngọc đổ chuông. 

Sau khi nghe điện thoại thì Trình Kiêu nghe thấy bên trong truyền đến giọng nói khẩn trương của một cô gái: “Trợ lý Lâm, không hay rồi, bọn họ lại đến rồi, họ lại đuổi hai nhân viên phục vụ mới tuyển hôm nay đi, chúng tôi mau nghĩ cách đối phó họ đi! Cứ như này, nhân viên trong khách sạn của chúng ta đều sẽ chạy hết.” Lâm Ngọc trầm giọng nói: “Nếu đã như vậy, vậy thì đóng cửa mấy ngày, đợi tôi và chủ tịch nghĩ được cách rồi nói, cũng tránh cho bọn họ tới gây rối mỗi ngày!” 

“Trợ lý Lâm, xin cô nghe một câu của tôi, nếu ánh mắt của bọn họ là tập đoàn Đông Vương, cho dù cô đóng cửa khách sạn Bích Hải, bọn họ cũng vẫn sẽ đến khách sạn khác gây sự. 

“Cô không thể đóng cửa tất cả các khách sạn dưới trướng tập đoàn Đông Vương chứ? Hơn nữa cho dù cô đóng cửa khách sạn, bọn họ cũng vẫn sẽ đến các sản nghiệp khác gây sự, buộc phải nghĩ cách giải quyết chuyện này!” Người phụ nữ trong điện thoại, giọng nói kiên định. 

Trình Kiêu chen miệng nói: “Bọn họ lại đến gây sự rồi sao? Vậy vừa đúng lúc, trực tiếp dẫn tôi qua đó đi. 

Lâm Ngọc nhìn sang Trình Kiêu: “Cậu vừa đi tàu tới đây, ý của chủ tịch là để cậu nghỉ ngơi một ngày, thuận tiện tìm hiểu thêm tình hình. 

“Tôi vừa rồi không phải cũng đã tìm hiểu rồi hay sao? Dẫn tôi qua đó đi, đám hề này, còn không xứng để tôi đợi bọn họ thêm một ngày.” Trình Kiêu nở nụ cười đầy tự 

tin. 

Lâm Ngọc nhìn Trình Kiêu, cảm thấy anh không phải đang nói đùa, nói với người phụ nữ ở trong điện thoại: “Trương tổng, cô bảo đám người gây sự đó đợi đó, chúng ta lập tức tới đó!” 

“Tốt quá rồi!” Trong điện thoại truyền đến âm thanh vui mừng của người phụ nữ đó. 

Khách sạn Bích Hải, là một trong những doanh nghiệp quan trọng dưới trướng tập đoàn Đông Vương, ở trong chuỗi sản nghiệp của tập đoàn Đông Vương, chiếm khoảng 10% lợi nhuận. 

Nếu khách sạn khác bị gây rối, có lẽ Lâm Ngọc và Vương Đỗ Lan sẽ không quá coi trọng, nhưng đối phương lại chọn khách sạn Bích Hải, đoán chắc không phải 

ngẫu nhiên, mà đã điều tra về tập đoàn Đông Vương trước, biết sự quan trọng của khách sạn Bích Hải đối với tập đoàn Đông Vương. 

Tài xế quay đầu xe chạy về phía khách sạn Bích Hải, rất nhanh thì Lâm Ngọc và Trình Kiêu đã đến khách sạn Bích Hải. 

Đại sảnh của khách sạn, nhân viên của khách sạn Bích Hải sớm đã chạy sạch, chỉ có tổng giám đốc Trương dẫn một nữ nhân viên phục vụ dùng vẻ mặt tươi cười lấy lòng, nói chuyện với người thanh niên ngồi ở giữa đại sảnh kia. 

Đằng sau người thanh niên đó có năm người đang đứng, trên mặt bọn họ đều nở nụ cười lạnh và chế giễu. 

Một người trong đó, Trình Kiêu biết, chính là con trai của Tống Hoa An, cậu cả của nhà họ Tống, Tống An Dân. 

Có điều lúc này Tống An Dân mặt mày cung kính đứng ở sau lưng người thanh niên có gương mặt đẹp trai kia. 

Người thanh niên đẹp trai đó, ngồi ở trên chiếc sô pha bằng da thật, chiếc sô pha đó nhìn thoáng cái là biết số pha đặt ở khu nghỉ ngơi ở đại sảnh, đoán rằng phải nặng mấy trăm cân, vậy mà bị anh ta chuyển tới giữa đại sảnh. 

Nhìn thấy Lâm Ngọc dẫn anh đi tới, tổng giám đốc Trương như trút được gánh nặng: “Trợ lý Lâm, cô đến rồi!” 

Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazzmoi.com. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!