Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Chàng Rể Vô Dụng Là Tiên Tôn -Trình Kiêu (Bản Dịch FULL)

 

Trình Kiêu giả bộ không nhìn thấy mấy người, tiếp tục đi về phía trước. 

Mấy người Điền Thúy Thúy nhìn anh, đột nhiên, Điền Thúy Thúy cười lạnh nói: “Trình Kiêu, thấy bạn học, cũng không chào hỏi mà đã đi mất, có hơi mất lịch sự rồi!” 

Trình Kiêu vẫn không đếm xỉa, vẻ mặt bình thản đi qua trước mặt Điền Thúy Thúy, trực tiếp coi mấy người Điền Thúy Thúy thành không khí. 

Hừ! 

Trong lòng mấy người không nhịn được mà bốc lên lửa giận. 

“Này, Trình Kiêu, tôi đang hỏi cậu đấy?” Điền Thúy Thúy tức quá, lớn tiếng hét lên. 

Trình Kiêu dừng bước chân, không quay đầu lại, lạnh nhạt nói: “Tôi sống ở bên trên. Có vấn đề gì không?” 

“Cái gì?” 

Mấy người chợt sững người. 

Sau đó, Trương Manh xinh đẹp động lòng người, mặc áo khoác lông màu trắng, đột nhiên cười khinh bỉ: “Ha ha ha, cười chết tôi rồi!” 

“Trình Kiêu, cho dù cậu nói linh tinh, có thể động não không! Ai không biết biệt thự trên này là của Mã Tài - ông trùm của Hà Tây, cậu nói cậu sống ở bên trên, lẽ nào cậu là con trai của ông trùm Mã?” 

Điền Thúy Thúy nhìn Trương Manh với vẻ mặt nghi hoặc, hỏi: “Trương Manh, biệt thự trên này thật sự là của ông trùm Mã sao?” 

Trương Manh nói đầy chắc chắn: “Đương nhiên rồi, những điều này đều là Học Văn nói cho tớ. Với mối quan hệ của Học Văn và Trình đại sư, đương nhiên sẽ biết một vài chuyện của ông trùm Mã. 

Điền Thúy Thúy hiểu rồi: “Trình đại sư nếu đã có thể điều động được ông trùm Mã, biết một vài chuyện của ông trùm Mã, điều đó đương nhiên rất bình thường” 

Nghiêm Học Văn có hơi toát mồ hôi, thật ra anh ta biết biệt thự trên này là nhà khai thác tặng cho ông trùm Mã, không có bất cứ liên quan gì tới Trình đại sư. 

Bởi vì nhà khai thác đó chính là ông chủ trước đây của ba anh ta, cho nên anh ta mới biết lai lịch của căn biệt thự bên trên. 

Có điều Nghiêm Học Văn đương nhiên sẽ không nói ra, có cái để ra vẻ, không làm chẳng phải ngu sao? 

Nghiêm Học Văn gật đầu đầy nghiêm túc, nói: “Manh Manh nói không sai, lúc đầu khi những căn biệt thự này vừa xây xông, nhà khai thác đã tặng căn Vọng Nguyệt Lâu ở trên cao nhất cho ông trùm Mã để tỏ ý kính trọng!” 

Có được sự khẳng định của Nghiêm Học Văn, cộng thêm Nghiêm Học Văn lại quen biết với loại nhân vật lớn thần long thấy đầu không thấy đuôi như Trình đại sư, đám người Điền Thúy Thúy đương nhiên tin cách nói của Trương Manh. 

Điền Thúy Thúy lập tức nhìn Trình Kiêu bằng vẻ mặt khinh bỉ, cười lạnh nói: “Trình Kiêu, tôi biết vì tôi không chọn cậu, cho nên cậu luôn ôm lòng bất mãn đối với tôi, muốn khiến tôi hối hận vì lúc đầu không chọn cậu.” 

“Nhưng cậu cảm thấy dùng lời nói dối trẻ con như này thì có thể khiến tôi đánh giá cao cậu ư?” 

“Đáng tiếc! Lời nói dối của cậu còn bị Manh Manh vạch trần tại chỗ, nực cười quá!” 

Lời của Điền Thúy Thúy khiến cho đám người Thẩm Dũng và Trương Manh cười mỉa mai một trận. 

Ánh mắt mọi người nhìn Trình Kiêu, tràn ngập sự đùa cợt, giống như vạch trần một tên trộm đến chết cũng không nhận tội, khiến tên trộm đó không còn lời đối đáp. 

Trình Kiêu nở nụ cười khinh thường, ngay cả giải thích cũng không, đi thẳng vào trong khu rừng được đại trận bao trùm. 

Đến bây giờ, những người này còn không biết Trình đại sư thật sự là ai. Loại nhân vật nhỏ nhoi nông cạn này, Trình Kiêu thật sự không có tí hứng thú nào phí lời với 

họ. 

“Cậu ta vậy mà đi vào như vậy!” Điền Thúy Thúy kinh ngạc nói. 

“Hừ, tạo nét mà thôi! Không lâu nữa, cậu ta sẽ giống chúng ta, quay lại đường cũ!” Trương Manh cười lạnh nói. 

“Vậy chúng ta ở đây đợi cậu ta, đợi cậu ta đi ra, xem cậu ta lúc đó còn có gì để nói!” Điền Thúy Thúy một lòng muốn trả thù Trình Kiêu, khiến Trình Kiêu xấu mặt. 

“Được! Làm như vậy đi, tớ nhìn không quen dáng vẻ trong mắt không có ai đó của cậu ta! Lát nữa cậu ta quay lại đường cũ, chúng ta hỏi cậu ta, có phải ngay cả nhà 

mình cũng không tìm được không? Ha ha, cậu đoán xem trên mặt cậu ta sẽ có biểu cảm gì?” Trương Manh mặt mày mong chờ che miệng cười, trong tiếng cười tràn ngập sự ác ý. 

Mấy người ngồi trên bãi cỏ nghỉ ngơi, đợi Trình Kiêu đi ra. 

Nhưng nửa tiếng qua đi, Trình Kiêu vẫn chưa đi ra. 

Điền Thúy Thúy nghi hoặc nói: “Chúng ta đi vào 3 lần, lần dài nhất cũng chỉ loanh quanh bên trong 20 phút thì đi ra. Trình Kiêu đã đi vào nửa tiếng, sao còn chưa đi 

ra?" 

Mấy người đều không hiểu, Trương Manh suy đoán: “Liệu có khi nào lạc đường bên trong rồi không?” 

“Không nên, hôm nay nhiều người đều đi vào như thế, không nghe nói ai bị lạc đường” Nghiêm Học Văn nói. 

“Lẽ nào cậu ta thật sự sống ở bên trên?” Vương Vũ Hàm ở bên cạnh nảy ra một suy nghĩ to gan. 

“Không thể nào!” Điền Thúy Thúy và Trương Manh đồng thanh nói, phản bác nghi hoặc của Vương Vũ Hàm. 

Trương Manh nói: “Học Văn nói rồi, biệt thự trên này là của ông trùm Mã Tài của Hà Tây, tên Trình Kiêu đó sao có thể sống ở bên trên?” 

“Vậy cậu ta đã đi vào lâu như vậy, còn không đi ra, giải thích thế nào?” Vương Vũ Hàm nói. 

Trương Manh không có lời để đối đáp, tức giận nhìn khu rừng bị một lớp sương mù bao trùm ở phía trước, nghiến răng nói: “Đợi thêm nửa tiếng, nếu cậu ta vẫn không đi ra, chắc chắn đã lạc đường ở bên trong. Hoặc cậu ta phát hiện chúng ta đợi cậu ta ở bên ngoài, cho nên cố ý không đi ra, tiêu hao thời gian với chúng ta. “Rất có khả năng!” Điền Thúy Thúy gật đầu: “Tôi hiểu cậu ta, cậu ta là cái loại gần chết cũng cần thể diện kia. Nếu chúng ta không đi, cậu ta có thể ở bên trong đợi đến ngày mai!” 

“Tôi thấy bỏ đi, chúng ta vẫn là đi thôi! So đo với tên tôm tép như cậu ta làm gì? Không đáng!” Thẩm Dũng nói. 

“Thẩm Dũng nói đúng, chúng ta không cần thiết lãng phí thời gian với một tên ất ơ, trở về thôi, lát nữa trời sẽ tối rồi!” Nghiêm Học Văn cũng khuyên. 

“Vậy được thôi! Lần này hời cho tên Trình Kiêu đó!” Điền Thúy Thúy mặt mày không cam tâm nói. 

Trình Kiêu về đến biệt thự Vọng Nguyệt Lâu, trải qua sự gia trì của đại trận và Ngự Linh Trận cỡ nhỏ, linh khí ở xung quanh biệt thự Vọng Nguyệt Lâu nồng đậm hơn bên ngoài, đã hoàn toàn đạt tới trạng thái linh khí như sương mù. 

Trình Kiêu nhảy lên, lặng lẽ đáp trên ban công. 

Ý niệm khẽ động, một lọ ngọc nhỏ xuất hiện ở trong tay anh. 

“Linh khí như sương mù, có thể thu thập một ít nước linh khí” 

Tuy với cảnh giới hiện nay của Trình Kiêu, nước linh khí đối với anh đã không có tác dụng gì. Nhưng đối với người bình thường mà nói, lại tương đương linh đan diệu dược. 

Nếu có thể sử dụng lâu dài, có thể kéo dài tuổi thọ, chữa trị bệnh trên người, khiến cơ thể lần nữa khôi phục sức sống. 

“Mẹ và chị Lâm Ngọc, còn cả dì Ninh, đến lúc đó đều có thể tặng cho bọn họ một ít. 

Khế phất tay, những luồng linh khí ở trạng thái sương mù, giống như một làn khói nhẹ, nhanh chóng chui vào trong chiếc lọ ngọc. 

Nhưng qua một lúc lâu mới ngưng tụ được mấy giọt nước trong chiếc lọ ngọc. 

Trình Kiêu để lọ ngọc ở một góc của ban công, sau đó vẽ một ‘Ngự Linh Ấn, để lọ ngọc tự động hấp thụ. 

Bản thân anh đi sang một bên, ngồi khoanh chân tu luyện. 

Một lần bế quan, ba ngày trôi qua. 

Sau khi kết thúc tu luyện, Trình Kiêu mở điện thoại ra, lập tức nhận được tin của Ninh Cát Sơn. 

“Trịnh thần y, suất tham gia của cuộc thi đấu Y Vương đã lấy được, cậu khi nào cần, tôi lập tức đưa đến cho cậu!” 

Còn một tin, là Lâm Ngọc gửi. 

Nội dung tin nhắn chỉ có ba chữ “có tiện không?” 

Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazzmoi.com. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!