Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Chàng Rể Vô Dụng Là Tiên Tôn -Trình Kiêu (Bản Dịch FULL)

 

Tiễn Trình Kiêu rời đi, Ninh Lan xoay người quay lại, ngồi trên sô pha. 

Tôn Đại Hải thở dài, cũng ngồi ở trên sô pha, sắc mặt có hơi phức tạp. Có cảm khái, có bất lực, cảm xúc lớn nhất là hối hận. 

Ninh Lan lườm ông ta, hừ lạnh một tiếng: “Bây giờ biết thở dài rồi ư? Lúc đầu không nghe lời của tôi, bây giờ nhìn thấy Kiêu trở nên lợi hại, hối hận rồi nhỉ?” 

Tôn Đại Hải không trả lời, chỉ lộ ra sự chua chát trong mắt. 

Hối hận ư? Đó là đương nhiên. 

Rõ ràng là con rể của mình, là ba vợ, bảo anh giúp chỉ cần nói một tiếng là được. 

Nhưng bây giờ lại cầu xin con rể giúp? Hơn nữa còn lo lắng con rể không nể mặt bọn họ. 

“Đây là báo ứng sao?” Tôn Đại Hải hối hận đến xanh mật. 

Ninh Lan lạnh lùng nói: “Đừng tưởng không nói thì tôi không biết chút tâm tư đó của ông, hối hận thì nói ra, Kiêu là một đứa trẻ tốt, hơn nữa tôi nhìn ra, nó rất trọng tình cảm” 

“Tuy ông trước đây thường nhìn nó bằng vẻ mặt bí xị, nhưng bất luận nói thế nào, cũng không làm chuyện gì quá đáng quá. Tuy Kiêu ngoài mặt lạnh lùng với ông, nhưng trong lòng vẫn coi ông là người một nhà. Nếu không chuyện ngày hôm nay dù ông kêu tôi cầu xin, nó cũng sẽ không đồng ý.” 

Tôn Đại Hải chợt sững sờ, nhìn Ninh Lan, trong mắt vụt qua một tia mừng rỡ: “Điều bà nói là thật sao?” 

Ninh Lan nói: “Đứa trẻ này tuy không nhiều lời, nhưng trong lòng có thể giấu chuyện. Ai đúng ai sai, trong lòng nó rất rõ! Ông cứ yên tâm đi!” 

Nói xong, Ninh Lan lại hằn học trừng mắt với Tôn Đại Hải. 

“Vậy chuyện của nó và Mạc, bà thấy còn có thể cứu vãn không?” Tôn Đại Hải mong chờ hỏi. 

Sắc mặt của Ninh Lan trở nên có hơi khó coi, thở dài nói: “Mạc thật sự quá tuyệt tình, chuyện nó làm lần trước, e là đã tổn thương trái tim của Kiêu. Chuyện của hai 

bọn chúng, tôi thấy khó!” 

“Mạc ấy, sẽ có một ngày, nó sẽ hối hận vì hành vi lúc đầu của mình” 

“Không nói nữa, ông đi chuẩn bị một chút, cũng đừng để một mình Kiêu bận rộn. Xem thử trong cuộc thi đấu Y Vương cần chuẩn bị trước cái gì, thật sự không hiểu, đã qua nhiều năm vậy rồi, ông vẫn muốn quay về nhà họ Tôn làm gì?!” 

Ninh Lan lẩm bẩm, đi thu dọn bát đũa. 

Trên mặt Tôn Đại Hải lộ vẻ không cam tâm: “Về nhà họ Tôn làm gì ư? Phải, trở về làm cái gì? Có lẽ chỉ để thể hiện, hỏi xem năm đó bọn họ đuổi tôi ra khỏi gia tộc, liệu có hối hận không?!” 

Trung Châu, khách sạn Bích Hải dưới trướng tập đoàn Đông Vương. 

Lâm Ngọc mặc bộ đồ công sở màu đen, mái tóc đen bóng buộc đuôi ngựa, bước trên đôi cao gót, dẫn hai cô gái trẻ tuổi, sải bước đi vào. 

Trong đại sảnh, hai bảo vệ ngồi ở trên ghế chơi game, dáng vẻ lười nhác. 

Cả đại sảnh, không có một người khách nào, thậm chí ngay cả nhân viên phục vụ cũng không có. 

Trên gương mặt xinh đẹp của Lâm Ngọc, lạnh toát. 

“Gọi giám đốc sảnh của các người ra đây!" Lâm Ngọc quát lạnh một tiếng với hai bảo vệ ở sau bàn chơi game. 

Hai bảo vệ hình như đang chơi game tới đoạn gay cấn, đầu không ngẩng lên, mất kiên nhẫn nói: “Đợi một lát, không thấy đang bận sao!” 

Trong mắt Lâm Ngọc vụt qua một tia tức giận, nói với một cô gái ở đằng sau: “Lập tức gọi điện cho tổng giám đốc của khách sạn Bích Hải!” 

“Vâng!” 

Cô gái đó vừa rút điện thoại ra, một người phụ nữ xinh đẹp khoảng 30 tuổi mặc đồ công sở màu đen, hoảng hốt từ trong thang máy đi ra. 

“Trợ lý Lâm, cô cuối cùng cũng đến!” 

Hai bảo vệ nhìn thấy tổng giám đốc của khách sạn bọn họ vậy mà không có ý sợ hãi, chỉ ngẩng đầu liếc nhìn rồi tiếp tục chơi game. 

Lâm Ngọc nhíu mày, nghiêm giọng hỏi: “Trương tổng, chuyện này là sao?” 

Người phụ nữ đó mặt mày ngại ngùng cười nói: “Trợ lý Lâm, cô đi theo tôi! Nơi này không phải chỗ nói chuyện. 

Văn phòng của tổng giám đốc khách sạn Bích Hải. 

Lâm Ngọc ngồi trên sô pha, tổng giám đốc Trương rót ly trà cho Lâm Ngọc, đích thân bê đến trước mặt Lâm Ngọc. 

Lâm Ngọc nói: “Trương tổng, cô đừng làm nữa, ngồi xuống nói xem chuyện này là sao đi 

Trương tổng ngồi ở đối diện Lâm Ngọc, hai tay để trên đầu gối, thở dài nói: “Trợ lý Lâm, cô cũng biết đấy, hai ngày gần đây luôn có người đến gây sự. Nhân viên phục vụ trong khách sạn bị dọa chạy rồi, ngay cả bảo vệ ban đầu cũng bị đánh cho chạy mất, hai người ở cửa là mới tuyển vào, trước đây là lưu manh quèn ở trên con phố ở bên ngoài, lương trả bọn họ theo ngày, ngay cả lời của tôi, bọn họ có lúc cũng không nghe.” 

Lâm Ngọc nhíu mày nói: “Cô sao có thể tuyển loại người này làm bảo vệ chứ? Như này cũng quá đùa giỡn rồi!” 

Trương tổng mặt mày khó xử nói: “Tôi cũng không muốn, nhưng những người gây sự kia, lần nào cũng gióng trống khua chiêng, làm cho rất nhiều người xung quanh biết hết, tôi thật sự không tuyển được người” 

“Cách tôi có thể nghĩ đã nghĩ hết rồi, cuối cùng chỉ có thể dùng hai tên lưu manh quèn này bổ sung tạm thời!” 

Lông mày của Lâm Ngọc càng nhíu chặt: “Cô biết những người gây sự đó có lai lịch gì không?” 

Trương tổng lắc đầu: “Không biết, nhưng bọn họ đều rất lợi hại! Ngày đầu tiên khi bọn họ đến gây sự, hai người đã đánh gục mười mấy bảo vệ của khách sạn chúng ta!" 

“Hơn nữa, người thanh niên cầm đầu bọn họ còn chưa ra tay” 

Lâm Ngọc nói: “Video từ camera còn chứ? Cô dẫn tôi đi xem thử!” “Cô đi theo tôi!” Trương tổng dẫn Lâm Ngọc, đi tới phòng giám sát. 

Sẩm tối, Trình Kiêu quay lại biệt thự ở hồ Nguyệt Nha. 

Thời tiết ngày hôm nay không tồi, còn là cuối tuần, rất nhiều người đều lái xe đến hồ Nguyệt Nha chơi. 

Khi Trình Kiêu quay về chính là lúc khách du lịch chơi một ngày, bắt đầu về nhà. 

Trên đoạn đường, có người lái xe về nhà, cũng có người nhà ở gần đó, đi bộ về nhà. 

Trình Kiêu chỉ như một du khách trong đó, không có thu hút sự chú ý của bất cứ ai. 

Một người phụ nữ mặc vest nữ màu đỏ, nói: “Chồng, không khí ở đây thật tốt! Sau này cuối tuần chúng ta đến đây thư giãn đi!” 

“Được, hôm nay con trai của chúng ta chơi cũng rất vui!” Người đàn ông bên cạnh dắt một cậu bé 6-7 tuổi, nói. 

“Nói ra cũng kỳ lạ, hôm nay chúng ta đến ba lần, cuối cùng đều quay lại đường cũ, lẽ nào trên này thật sự có thần tiên sao?” Người phụ nữ mặt mày nghi hoặc nói. 

“Nói linh tinh, thần tiên ở đâu ra? Có thể là do sương mù quá lớn, chúng ta lạc đường nên tự mình đi trở lại thôi.” Người đàn ông tìm một lời giải thích miễn cưỡng có thể thuyết phục bản thân. 

“Chúng ta lạc đường, nhưng mọi người đều như vậy, lẽ nào mọi người đều lạc đường sao?” Người phụ nữ có hơi không phục. 

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!