Trình Kiêu một mình đi một vòng trên phố, cảm nhận hơi thở của đường phố xung quanh, trong lòng không dính bụi trần.
Vô cùng nhộn nhịp, người qua người lại.
Phàm trần thế tục, người bình thường theo đuổi suốt đời, ở trong mắt người tu tiên, chỉ là cưỡi ngựa xem hoa, trôi qua trong nháy mắt.
Đi dọc theo dòng người ở bên đường trong vô thức, trong lúc bất tri bất giác, hai mắt Trình Kiêu biến thành một đen một trắng, giống như hắc bạch song ngư trong thái cực âm dương đồ.
Dưới đôi mắt Phá Vọng, tất cả mọi thứ trước mắt Trình Kiêu đều xảy ra thay đổi rất lớn.
Sau lưng mỗi người đều có vô số sợi tia màu đen nối bọn họ, sợi tơ màu đen kéo dài về phía hư không vô tận.
Giống như đường vận mệnh kia, trong âm thầm, sắp xếp vận mệnh của mỗi người.
Một cơn gió thổi qua, cây tùng ở bên đường rụng mấy chiếc lá khô, vô số sợi tơ màu đen ở sau lưng mấy người vừa lướt qua kia vừa hay bị lá cây cắt đứt rất nhiều.
Nhưng ngay lập tức bị sợi tơ màu đen mới lần nữa nối lại.
Có lẽ vận mệnh của mấy người đó đã định sẵn sẽ xảy ra thay đổi rất lớn.
Giống như hiệu ứng cánh bướm, một con bướm khẽ vỗ cánh, nói không chừng ở sâu trong đại dương có thể gây ra một trận sóng lớn.
Đến tận bây giờ, Trình Kiêu cũng không hiểu sợi tơ màu đen trong mắt anh rốt cuộc đại biểu cho điều gì. Cho dù anh kiếp trước đã tu thành Tiên Đế, nhưng vẫn không biết gì về những sợi tơ màu đen này.
Tiên Đế, đó gần như đã là tồn tại đỉnh phong trong vạn tộc tu tiên của Tinh Không Vạn Giới.
Nhưng cho dù với địa vị và kiến thức của Tiên Đế, vẫn không biết gì về sợi tơ màu đen này.
Bây giờ, đôi mắt Phá Vọng của Trình Kiêu đã có thể bao trùm khoảng 3m, theo sự tăng trưởng của thực lực, đôi mắt Phá Vọng sẽ từ từ mạnh lên.
Điện thoại trong túi lại rung lên lần nữa, Trình Kiêu rút điện thoại ra, phát hiện là Ninh Lan gọi.
“Alo, dì Ninh, có chuyện gì sao?” Trình Kiêu giọng nói ôn hòa.
Ninh Lan nói chuyện có hơi lắp bắp, giống như có gì khó nói: “Kiêu, con đang ở đâu? Có thể về nhà một chuyến không, mẹ và ba con có chuyện muốn cầu xin con!”
Trình Kiêu trầm mặc một lát, từ trong lời nói của Ninh Lan thì anh có thể nghe ra, không phải Ninh Lan có chuyện cầu xin anh, mà là Tôn Đại Hải có chuyện mới đúng.
Nghe thấy Trình Kiêu không đáp lại, Ninh Lan tưởng Trình Kiêu rất khó xử, vội nói: “Cái đó Kiêu à, nếu con không rảnh thì thôi, coi như mẹ chưa nói...
“Dì Ninh, con lập tức quay về.” Trình Kiêu cắt ngang lời của Ninh Lan, đanh thép nói.
Ở đầu dây bên kia, giọng điệu của Ninh Lan rõ ràng chợt thở phào: “Được, được, mẹ và ba con ở nhà đợi con. Đi đường chú ý an toàn, không cần vội.”
“Vâng”
Trình Kiêu cúp điện thoại, bắt taxi đến tiểu khu của nhà họ Tôn.
Về đến nhà họ Tôn, đã là 12 giờ trưa.
Ninh Lan đã nấu một bàn đồ ăn thịnh soạn trước, sau đó cùng với Tôn Đại Hải, ngồi ở sô pha chờ đợi.
“Kiêu, con về rồi!”
Ninh Lan đứng dậy, vẻ mặt tươi cười hỏi han.
Tôn Đại Hải đi theo ở bên cạnh, nụ cười trên mặt có chút ngại ngùng: “Trở về rồi!”
“Dạ!” Trình Kiêu lạnh nhạt đáp lại, coi như chào hỏi, sau đó thay dép.
“Dì Ninh, dì tìm con có chuyện gì?” Trình Kiêu lạnh nhạt hỏi.
“Còn chưa ăn cơm nhỉ, ăn cơm trước đã, ăn xong rồi nói!” Ninh Lan nói xong thì đi tới kéo tay của Trình Kiêu, đi về phía bàn ăn.
Trình Kiêu không từ chối, đi theo đằng sau Ninh Lan, đi tới trước bàn ăn ngồi xuống.
Tôn Đại Hải cũng ngồi xuống, nhiệt tình hỏi hạn Trình Kiêu: “Kiêu à, ăn cơm trước, ăn xong cơm rồi nói chuyện!”
Trình Kiêu cũng không khách sáo, bắt đầu ăn cơm.
Tôn Mạc không trở về, chắc vẫn ở đại học y khoa.
Sau khi ăn cơm xong, Ninh Lan và Tôn Đại Hải ngồi ở sô pha, Trình Kiêu ngồi ở đối diện bọn họ.
“Nói đi, tìm cháu có chuyện gì?” Trình Kiêu hỏi.
Ninh Lan nhìn sang Tôn Đại Hải, hằn học lườm ông ta một cái, không khách sáo mà nói: “Ông nói đi!”
Tôn Đại Hải nhìn sang Trình Kiêu, hai tay đen lại vặn vẹo, rõ ràng có hơi căng thẳng.
“Là như này Kiêu, chú muốn xin cháu đi tham gia cuộc thi đấu Y Vương!”
“Cuộc thi đấu Y Vương?” Ánh mắt của Trình Kiêu khẽ động, nhìn Tôn Đại Hải đầy kỳ lạ: “Tại sao?”
Trên mặt Tôn Đại Hải hiện vẻ nhớ lại, từ từ nói: “Chuyện này nói ra thì dài. Đầu tiên, phải nói từ thân thế của chú
Trình Kiêu đương nhiên biết thân thế của Tôn Đại Hải, con cháu bị thế gia trung y đuổi khỏi gia môn. Nguyện vọng lớn nhất một đời là quay lại thế gia trung y, có điều chuyện này hình như không liên quan gì tới cuộc thi đấu Y Vương.
Tôn Đại Hải buồn rầu nói: “Thật ra chú không phải người bình thường, chú là người của nhà họ Tôn – thế gia trung y, bởi vì không thể tu luyện võ đạo, cho nên bị đuổi khỏi gia môn.
Sau đó, Tôn Đại Hải kể đơn giản những chuyện ông ta đã trải qua. Đương nhiên, những chuyện này Trình Kiêu đã biết từ lâu.
Giới thiệu xong thân thế của mình, Tôn Đại Hải bắt đầu nói vào trọng điểm: “Nếu có thể trở thành quán quân của cuộc thi đấu Y Vương, Y Vương được chọn có thể có được tư cách khiêu chiến thế gia trung y”
“Mà người giữ cửa của thế gia trung y lần này chính là nhà họ Tôn của chú.
“Chỉ cần có thể chiến thắng người giữ cửa của thế gia trung y thì có thể đưa ra một điều kiện với bọn họ. Đây là cơ hội duy nhất để chú quay lại nhà họ Tôn!”
“Kiêu, coi như chú cầu xin cháu, lần này cháu bất luận như nào cũng phải giúp chú! Đây là tâm nguyên lớn nhất cả đời của chú, nếu không thể hoàn thành tâm nguyện này, chú chết không nhắm mắt!”
Tôn Đại Hải mặt mày căng thẳng, sợ Trình Kiêu sẽ từ chối.
Trình Kiều nhìn Tôn Đại Hải, mặt mày không cảm xúc, tuy Tôn Đại Hải đối với anh không tốt, nhưng nói thế nào cũng có ơn nuôi dưỡng mười mấy năm đối với anh.
Tuy Trình Kiêu ngoài mặt rất lạnh nhạt với Tôn Đại Hải, nhưng trên thực tế ở trong lòng Trình Kiêu, vẫn coi Tôn Đại Hải là trưởng bối.
Nếu không quyển sách châm cứu lần trước, Trình Kiêu cũng sẽ không tặng cho Tôn Đại Hải làm quà mừng thọ.
Ninh Lan cũng ở bên cạnh khuyên: “Kiêu à, mẹ biết ba con có lỗi với con, nhưng đây là cơ hội duy nhất của ông ấy, nếu con có thể giúp thì giúp ông ấy đi! Coi như mẹ cầu xin con đấy!”
Nói xong, Ninh Lan đứng dậy, cúi người trước Trình Kiêu.
Trình Kiêu vội vàng đưa tay đỡ Ninh Lan, không để bà lạy: “Dì Ninh, dì làm gì thế! Cháu đâu có nói không đồng ý, dì mau đứng dậy!”
Ninh Lan vui mừng: “Nói như vậy thì con đồng ý rồi!”
Tôn Đại Hải cũng nhìn Trình Kiêu bằng vẻ mặt mong chờ, trong lòng thấp thỏm.
Trình Kiêu gật đầu: “Cháu đồng ý”
“Tốt quá rồi! Cảm ơn cháu, Kiêu!” Tôn Đại Hải vẻ mặt kích động.