Trình Kiêu từ bên cạnh Lục Thiên Hào rời đi, khi đi qua mấy người Tôn Mạc, ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn cô ta, giống như đối xử với người xa lạ.
Tôn Mạc vốn còn sót lại một chút hy vọng quay lại với Trình Kiêu, lúc này cũng hoàn toàn tan biến, mặt mày xám như tro.
Trình Kiêu nhìn Y Linh, khẽ mỉm cười: “Hôm nay là sinh nhật của cậu, đừng để những thằng hề này phá hỏng bầu không khí vui mừng này”
Xoay người, ánh mắt lạnh nhạt lướt qua mọi người trong đại sảnh.
“Buổi tiệc tiếp tục.”
Lời của Trình Kiêu giống như thánh chỉ của đế vương, các phú hào của Giang Nam lập tức hành động.
Một phú hào bởi vì còn trong trạng thái sững sờ, đờ đẫn, tay rót rượu cũng không ngừng run rẩy, ngay cả rượu rót đầy rồi cũng không nhận ra.
Nhưng vì một câu của Trình Kiêu thì lập tức ép bản thân phải cười, mọi người cũng không dám chậm trễ.
Bầu không khí trong đại sảnh lập tức trở nên sôi động.
Y Doãn nhìn một màn này, trong mắt ngoài sững sờ, vẫn là sững sờ.
Dù dùng thân phận của bá chủ Giang Nam của ông ta, chỉ bằng một câu cũng không thể khiến nhiều phú hào của Giang Nam ngoan ngoãn nghe lời như thế.
Nhưng Trình Kiêu lại làm được.
Một câu nói ra, không dám không nghe!
Trình Kiêu nhìn Y Linh, khẽ mỉm cười: “Bảo ba cậu thu dọn hiện trường, quà đã đưa đến, tôi cũng nên trở về rồi.
Y Linh có chút không tình nguyện nói: “Cậu muốn đi sao? Thế nào cũng phải ăn xong cơm rồi hẵng quay về chứ!”
“Không cần, tôi nên đi rồi.”
Nói xong, Trình Kiêu điềm nhiên xoay người, đi về phía cửa.
“Ông Y, đừng quên thù lao của tôi!” Trình Kiêu để lại một câu văng vẳng ở trong đại sảnh.
Y Doãn cúi sâu người trước bóng lưng rời đi của Trình Kiêu: “Ngài yên tâm, tôi lập tức lệnh cho người chuyển vào thẻ ngân hàng của ngài”
Trong bất tri bất giác, cách xưng hô của Y Doãn đối với Trình Kiêu đã dùng sự tôn kính.
Vậy mà dùng lễ của tiền bối để đối đãi.
Sau khi Trình Kiêu đi rồi, những danh lưu của Giang Nam ở trong đại sảnh lúc này mới thở phào, cảm thấy tảng đá đè ở lồng ngực cuối cùng cũng buông xuống.
Trong những người hôm nay đến, phần lớn đều là thương nhân. Người nào người nấy tinh ranh hơn cao. Tuy Trình Kiêu không có biểu đạt ra thiện ý đối với Y Doãn, nhưng ở trong lòng những danh lưu này lại rất rõ.
Từ nay về sau, thực lực của nhà họ Y sẽ lên tới một tầm cao mới.
Trước tiên không nói điều có một tông sư võ đạo mạnh mẽ tọa trấn, chỉ riêng uy nhiếp của Trình Kiều thì không ai dám đánh chủ ý vào nhà họ Y nữa.
Ai kêu Y Doãn có một cô con gái tốt.
Các danh lưu của Giang Nam bắt đầu ra sức nịnh nọt Y Doãn.
Nhưng trải qua biến cố vừa rồi, Y Doãn đã lạnh nhạt không ít đối với những người này, ông ta đã hiểu, những người này đều là kẻ ba phải, gió chiều nào thì bọn họ nghiêng theo chiều đó.
Khi Y Thành Diệu muốn tiêu diệt nhà họ Y, những người này không có một ai dám đứng ra nói đỡ cho nhà họ Y dù chỉ là một câu.
Chỉ cần nhà họ Y đủ mạnh mẽ thì bọn họ sẽ luôn khom người uốn gối trước mặt nhà họ Y. Nếu nhà họ Y sa sút, cho dù Y Doãn đi cầu xin bọn họ, bọn họ cũng sẽ không ra tay giúp đỡ đối với nhà họ Y.
Y Linh hai tay cầm ngọc bội trước ngực, ánh mắt nhìn về phía cửa, mãi không nói gì.
Thoáng cái, Trình Kiêu đã quay về hồ Nguyệt Nha ba ngày.
Thời gian ba ngày, Trình Kiêu luôn lặng lẽ tu luyện, anh bây giờ vẫn là Thông Thần Cảnh sơ kỳ, cách Thông Thần Cảnh trung kỳ còn cần thời gian rất dài, trừ phi có thể có được cơ duyên gì đó.
Thông Thần có ba bảo vật, sơ kỳ sinh thần thông, trung kỳ luyện đạo thể, hậu kỳ đúc đan thai.
Một khi tiến vào Thông Thần trung kỳ thì Trình Kiêu có thể tôi luyện đạo thể.
Tám giờ sáng ngày hôm đó, Trình Kiêu kết thúc tu luyện, đứng ở ban công nhìn hồ Nguyệt Nha ở bên dưới.
Hồ Nguyệt Nha của bây giờ đã giống như tiên cảnh nhân gian, tất cả hoa cỏ cây cối, bao gồm những động vật nhỏ, đều được hưởng công hiệu của Tiên Thiên Ngũ Hành Ngưng Linh đại trận, sức sống vô cùng mãnh liệt.
Trong phạm vi đại trận bao trùm, còn ngưng tụ linh khí thiên địa trong phương viên trăm dặm, bằng mắt thường có thể nhìn thấy trong không khí giống như bay bay một lớp sương mù mỏng.
Cách cảnh giới linh khí như sương mù đã không còn xa nữa!
Thư Nam vẫn yên lặng ngồi ở một góc tu luyện, khí tức trên người càng lúc càng hùng hậu, có điều xem ra anh ta vẫn chưa lĩnh ngộ được cảnh giới núi không phải núi, nước không phải nước.
Có điều Vạn Kiếp Bất Diệt Công đó hình như sắp triệt để nhập môn rồi.
Một khi cảnh giới có đột phá, tin chắc thực lực của Thư Nam sẽ tăng vọt.
Điện thoại trong túi áo đổ chuông, móc điện thoại ra, trên màn hình hiển thị là Ninh Cát Sơn gọi đến.
Trình Kiêu ấn nút nghe: “Viện trưởng Ninh, có chuyện gì sao?”
Ninh Cát Sơn nói bằng giọng ôn hòa: “Trình thần y, có thời gian gặp mặt nói chuyện không?”
“Được.
Vừa dừng tu luyện, Trình Kiêu đang muốn tìm chỗ để đi, đi gặp Ninh Cát Sơn cũng được, xem thử ông ta có chuyện gì.
Vẫn là quán trà lần trước.
Trong phòng bao, Ninh Cát Sơn còn có Tô Thanh Nham và Mạc Hoa Đình, ba vị Thái Sơn Bắc Đẩu của giới y học Hà Tây này vậy mà đến đủ.
Trình Kiêu đi tới, ngồi ở đối diện ba người, yên lặng nhìn Ninh Cát Sơn: “Tìm tôi có chuyện gì?”
Ba người Ninh Cát Sơn liếc nhìn nhau, Ninh Cát Sơn nhìn sang Mạc Hoa Đình, nói: “Ông Mạc, ông nói đi!”
Mạc Hoa Đình lắc đầu: “Ông nói đi”
Tô Thanh Nham cũng gật đầu tán thành.
Ninh Cát Sơn nói: “Vậy được, để tôi nói.
“Là như này Trình thần y, vài ngày nữa là diễn ra cuộc thi đấu Y Vương, mấy người chúng tôi cảm thấy với y thuật của cậu, nên đi tranh thử danh hiệu Y Vương này”
“Nếu có hứng thú, chúng tôi lập tức đi xin suất. Không biết ý của Trình thần y như nào?”
Cuộc thi đấu Y Vương, Trình Kiêu không phải lần đầu tiên nghe thấy cụm từ này.
Lần trước khi ở đại học y khoa Hà Tây, Sở Minh Thành kêu anh đi tham cuộc thi đấu Y Vương.
Hình như Y Vương đương thời chính là ba của Sở Minh Thành – Sở Vân Hoa.
Có điều Trình Kiêu không có hứng thú, trực tiếp từ chối.
Không ngờ mấy người Ninh Cát Sơn cũng muốn kêu anh đi tranh cái danh Y Vương.
Xem ra ngôi Y Vương này, ở giới y học Á tộc, có vinh dự không nhỏ.
“Tôi không có hứng thú” Trình Kiêu nói, đứng dậy muốn rời đi.
Ba người Ninh Cát Sơn mặt mày ngại ngùng, nhưng tiếp xúc với Trình Kiêu lâu như vậy, bọn họ cũng đều hiểu tính cách của Trình Kiêu, hiểu Trình Kiêu là người tiếc chữ như vàng, lúc này cũng không níu kéo.
Đợi sau khi Trình Kiêu rời đi, Ninh Cát Sơn đan hai tay lại, cười khổ nói: “Tôi đã nói rồi, Trình thần y căn bản không để tâm tới những hư danh đó, cậu ta là bác sĩ thật
sự."
“Bây giờ các ông tin rồi chứ?”
Tô Thanh Nham và Mạc Hoa Đình mặt mày bất lực, Mạc Hoa Đình thở dài nói: “Với y thuật của cậu ta, nếu tham gia cuộc thi đấu Y Vương, có khả năng lớn sẽ giành được quán quân. Xem ra là Hà Tây chúng ta không có duyên xuất hiện một Y Vương! Haizz, đáng tiếc!”
“Theo tôi thấy Y Vương với chả không Y Vương, đó đều là hư danh. Cao nhân thật sự giống như Trình thần y, căn bản sẽ không để tâm tới loại hư danh này.” Ninh
Cát Sơn nói.
“Bỏ đi, trở về thôi.”
Cùng lúc này, ở một trấn nhỏ thuộc biên giới của tỉnh Giang Nam, một thanh niên dẫn hai thủ hạ, xuất hiện ở trạm xe.
Người thanh niên này, chính là thiên tài thế hệ trẻ của nhà họ Vương đến từ thủ đô, Vương Trạch.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazzmoi.com. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!