Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Chàng Rể Vô Dụng Là Tiên Tôn -Trình Kiêu (Bản Dịch FULL)

 

Trên mặt Bạch Thụy Hân hiện lên vẻ kinh ngạc, trong nháy mắt dường như có chút không thể chấp nhận sự tuyệt tình của anh trai mình. 

Nhưng mà, nhìn khuôn mặt xấu xí của Y Thành Diệu, trong dạ dày Bạch Thụy Hân chua xót, từ bỏ ý định lao ra. 

“Anh nói rất đúng, cho dù em lao ra, chẳng những không cứu được cô ta, ngược lại ngay cả chính bản thân cũng sẽ bị lâm vào nguy hiểm.” Trong trận doanh Tôn Mạc, Vương Hiểu Hi cũng là vẻ mặt lo lắng kêu lên: "Làm sao bây giờ? Y Linh đang gặp nguy hiểm! Chúng ta phải đi cứu cô ấy!" 

“Đừng kích động!” Triệu Cương gắt gao giữ chặt Vương Hiểu Hi: "Người nọ mạnh như vậy, cho dù chúng ta đi lên, cũng không cứu được Y Linh!" Vương Hiểu Hi gấp đến độ giậm chân tại chỗ: "Vậy làm sao bây giờ? Cũng không thể nhìn Y Linh bị người xấu kia ức hiếp, chúng ta lại thấy chết mà không cứu!" 

Tôn Mạc vẻ mặt kiên quyết nói: "Triệu Cương nói rất đúng, cho dù chúng ta lao ra, cũng chỉ là chịu chết mà thôi, căn bản cái gì cũng không thay đổi được. Ngược lại chính chúng ta cũng bị kéo vào, người kia đã bị cừu hận che mờ tâm trí, bị vây trong trạng thái nửa điên nửa dại. Nếu lúc này chúng ta đi ra ngoài, kết cục của hai người chúng ta cũng giống như Y Linh!" 

Vương Hiểu Hi tựa hồ nghĩ tới hậu quả đáng sợ gì, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, cả người run rẩy. 

Nhưng cô ta cũng không muốn bỏ rơi Y Linh: "Đúng rồi, Trình Kiêu đâu? Tôi nhớ anh ta không phải rất giỏi đánh nhau sao? Y Linh đối với anh ta tốt như vậy, lúc này anh ta làm sao không đi ra cứu Y Linh?" 

Tôn Mạc nhìn thoáng qua chỗ của Trình Kiêu, vẻ mặt khinh thường nói: "Anh ta? Hừ, cũng chỉ là khoe khoang trước mặt các bạn học mà thôi. Gặp người thật sự mạnh như Y Thành Diệu, anh ta liền thành rùa đen rút đầu." 

Vương Hiểu Hi vội la lên: "Vậy làm sao bây giờ? Y Linh sẽ bị người xấu kia khi dễ, anh Tào Khang, Lý Ngôn, mấy anh mau nghĩ biện pháp đi! Trước kia không phải anh cũng thích Y Linh sao?" 

Lý Ngôn cúi đầu, trên mặt hiện lên vẻ sợ hãi. Lúc này, ai ra mặt ai chết, Y Linh tất nhiên xinh đẹp. Nhưng mà, so sánh mạng của cô gái đó với cái mạng nhỏ của mình, vẫn là mạng nhỏ quan trọng hơn. 

Nhìn thấy Lý Ngôn không dám lên tiếng, Vương Hiểu Hi ném hy vọng cuối cùng ném về phía Lưu Tào Khang: "Anh Tào Khang, anh mau nghĩ biện pháp, cứu Y Linh!" 

Lưu Tào Khang bất đắc dĩ nhắm mắt lại, thở dài nói: "Chuyện cho tới bây giờ, tôi cũng không có cách nào. Loại cường giả võ đạo này, căn bản không bị pháp luật thế tục ước thúc. Hơn nữa Tôn Mạc nói rất đúng, anh ta đã bị cừu hận che mắt tâm trí, lúc này, ai đi lên ngăn trở anh ta, đều như là chịu chết!" 

Tôn Mạc nghiêm giọng khuyên nhủ: "Hiểu Hi, tôi biết cô lo lắng Y Linh, Y Linh là bạn bè của mọi người, chúng ta cũng giống như cô, cũng đều rất lo lắng. Nhưng chúng ta cũng phải lượng sức mà làm, không phải chúng ta không muốn cứu Y Linh. Mà cho dù chúng ta có xông lên, cũng chỉ là mất mạng vô ích mà thôi, căn bản không cứu được Y Linh!" 

"Cô nghe tôi khuyên một câu, đừng kích động, tránh kéo cả bản thân vào cuộc. Tôi nghĩ cho dù Y Linh biết suy nghĩ của chúng ta lúc này, cũng sẽ hiểu được nỗi khổ tâm của chúng ta." 

Cố Tu Nhiễm và cậu Chu cùng một đám cậu ấm Giang Nam, nhìn Y Thành Diệu chậm rãi đi về phía Y Linh, mười mét, năm mét, ba mét... 

Trong lòng mọi người mặc dù không cam lòng, nhưng không có một người nào dám đi lên ngăn cản. 

“Đáng tiếc rồi!” Trong lòng Cổ Tu Nhiễm khẽ thở dài. 

Đây cũng là tâm tư như nhau của một đám cậu ấm. 

Người đẹp thì tốt thật, nhưng mà đối với bọn họ mà nói, đều chỉ là quần áo, mất một bộ có thể đổi một bộ khác. 

Chỉ có bảo toàn tính mạng của mình, mới có thể có thời gian đi chọn lựa vô số quần áo. 

Y Linh nhìn thấy Y Thành Diệu càng ngày càng đến gần mình, sợ đến không tự chủ được lui về phía sau: "Anh muốn làm gì!" 

Y Thành Diệu vẻ mặt cười xấu xa, ngọn lửa trong mắt cơ hồ sắp phun trào ra: "Người đẹp, em nói tôi muốn làm gì? Đương nhiên là muốn làm.... em đó! Ha ha.." 

“Y Thành Diệu, đó là em họ của cậu! Cậu là đồ ngay cả súc sinh cũng không bằng sao!" Y Doãn phẫn nộ quát to. 

Y Thành Diệu ha ha cuồng tiểu nói: "Đau lòng? Vậy ông có biết năm đó tôi tận mắt nhìn thấy em gái mình bị mấy chục tên giặc cỏ kia làm nhục là cảm giác thế nào không?" 

“Y Doãn, tôi đây là muốn cho ông nếm thử nỗi đau khổ năm đó của tôi, tôi muốn ông đau khổ đến mức không muốn sống.” Y Thành Diệu nghiến răng nói. 

Y Doãn sợ, thật sự sợ. Ông ta vừa mới nhận con gái, nhưng còn chưa kịp bù đắp mấy năm nay thiếu hụt tình thương của ba đối với Y Linh, lại liên lụy con gái, khiến cho con gái rơi vào tay ác ma. 

Y Doãn hối hận, thật hy vọng cho tới bây giờ vẫn chưa nhận thân thích lại với con gái, như vậy cho dù Y Linh sống không tốt, cũng sẽ không giống như bây giờ. 

"Y Thành Diệu, tôi xin cậu. Buông tha Y Linh, cậu muốn tra tấn tôi như thế nào cũng được." Nói xong, Y Doãn chậm rãi quỳ xuống. 

Đường đường là gia chủ nhà họ Y, ông Y của Giang Nam, Á tộc Y bán tộc, vậy mà quỳ xuống! 

Trong đại sảnh một đám nhân vật nổi tiếng Giang Nam, xấu hổ cúi đầu. 

Những người của nhà họ Y, cũng mặt mũi tràn đầy hổ thẹn. 

Bình thường bọn họ một đám ca công tụng đức với ông Y, đến lúc nguy hiểm trước mắt, lại không có một ai dám đứng ra, vì ông Y nói một câu. 

Lòng người lạnh bạc, cũng chỉ đến mức này! 

Y Thành Diệu đắc ý cười ha hả, tiếng cười quanh quẩn trong đại sảnh, đinh tai nhức óc. 

"Y Doãn, ông quỳ xuống trước mặt tôi? Ha ha ha, ba, mẹ, em gái, mọi người có thấy không? Y Doãn, gia chủ nhà họ Y, hướng con quỳ xuống cầu xin tha thứ! Mọi người trên trời có linh thiêng cũng có thể yên nghỉ rồi." 

"Nhưng mà, Y Doãn, lời tôi đã nói, nhất định sẽ làm được. Tôi đã nói muốn cho ông nếm thử tất cả thống khổ của tôi năm đó, nhất định làm được." 

“Hơn nữa, tiểu mỹ nhân xinh đẹp như vậy, thật sự khiến tôi động tâm đấy!” 

Y Doãn mặt xám như tro tàn, ông ta hoàn toàn tuyệt vọng. 

Cho dù ông ta quỳ xuống cũng vô dụng, Y Thành Diệu tên điên này, anh ta thật sự chuyện gì cũng làm được. 

“Anh Tế Thế, mọi người, Y Doãn cầu xin mọi người, cứu con gái tôi! Làm ơn!" 

Y Doãn hướng về phía Lục Tế Thế cùng tất cả nhân vật nổi tiếng phú hào ở đây, dập đầu. 

Đây cũng là tia hy vọng cuối cùng của Y Doãn. 

Nếu như hiện tại tất cả mọi người có thể đứng ra nói chuyện vì ông ta, đoán chừng Y Thành Diệu hẳn là sẽ có điều kiêng kỵ đi! 

Chỉ tiếc, tất cả những người chống lại ánh mắt của Y Doãn, đều lập tức cúi đầu, hoặc giả vờ như không nhìn thấy. 

Lục Tế Thế càng là vẻ mặt lạnh lùng, thậm chí trong mắt còn hiện ra một vòng hưng phấn. 

“Anh Y, đừng trách tôi. Nếu như nhà họ Y sụp đổ, Giang Nam, chính là do nhà họ Lục tôi định đoạt!" 

Y Doãn hoàn toàn tuyệt vọng, quả nhiên, tiền tài và lợi ích đổi lấy tình bạn, là không đáng tin cậy nhất. 

Y Thành Diệu lại phát ra tiếng cười đắc ý: "Ha ha ha ha....." 

Tiếng cười đinh tai nhức óc, quanh quẩn trong đại sảnh. 

Tôn Mạc và Vương Hiểu Hi là bạn tốt của Y Linh, xấu hổ cúi đầu, không đành lòng nhìn. 

Anh em Bạch Thụy Văn cũng nhắm mắt lại, trong lòng không cam lòng. 

Đám người cậu Chu và Cổ Tu Nhiễm tiếc hận cúi đầu, không đành lòng nhìn. 

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!