Một thanh niên mặc đồ đen đeo mặt nạ màu bạc, từ từ đi vào, thông qua làn da lộ ra bên ngoài mà suy đoán, khoảng hơn ba mươi tuổi, toàn thân tỏa ra một loại khí tức khiến người ta lo sợ.
Vóc dáng của anh ra rất cao, hơn 1m9, chiếc mặt nạ đó không nhìn ra là yêu ma quỷ quái gì, nhìn trông mang cho người khác cảm giác dữ tợn, cả người tỏa ra một khi tức quỷ dị.
Thanh niên này vào cửa, thái độ của ông lão mặc áo choàng đen lập tức trở nên cung kính hơn.
“Thuộc hạ làm việc không thành, xin chủ nhân trách phạt!” Ông lão mặc áo choàng đen giống như một nô bộc trung thành trong trang viên quý tộc của thế kỷ mười bẩy thuộc phương tây.
Giọng nói của người thanh niên rất lạnh lùng, nhìn không ra vui buồn tức giận: “Không trách ông”
“Cảm ơn chủ nhân!” Biểu cảm trên mặt ông lão mặc áo choàng đen như trút được gánh nặng, cung kính đứng sang một bên.
Nhìn thấy người đeo mặt nạ đó, mí mắt của Trình Kiêu hơi nhướn lên, khóe miệng nở một nụ cười kỳ quái: “Thú vị.”
Y Doãn quát lạnh một tiếng: “Cậu là ai? Giấu đầu lòi đuôi, tại sao không dám dùng mặt thật gặp người khác.”
Người đeo mặt nạ nhìn Y Doãn, giọng nói trầm khàn: “Tôi hổ thẹn với ba mẹ, cho nên không dám gặp người khác. Trừ phi...”
Y Doãn nhíu mày, hỏi: “Trừ phi cái gì?”
“Trừ phi kẻ thù của tôi chết hết, tôi mới có mặt mũi gặp ba mẹ đã chết của tôi.” Giọng nói trầm khàn đó của người đeo mặt nạ khiến người khác rợn tóc gáy.
Sắc mặt của Y Doãn sắc lạnh: “Vậy cậu không đi tìm kẻ thù báo thù, chạy đến nhà họ Y tôi làm gì!”
Người đeo mặt nạ đột nhiên ngẩng đầu cười, tiếng cười khàn khàn: “Tôi là đến tìm nhà họ Y các người trả thù rồi đây!”
Y Doãn trầm giọng nói: “Tôi trước giờ không nhớ, nhà họ Y từ khi nào đắc tội với cậu. Cho dù cậu muốn trả thù, có thể cho tôi biết nguyên nhân của sự việc ở đâu?” Người đeo mặt nạ cười điên cuồng, nói: “Đợi ông chết, tôi đương nhiên sẽ nói nguyên nhân cho ông.”
“Hỗn láo!” Chú Tần quát lạnh một tiếng, đi tới một tiếng, chặn ở trước người Y Doãn.
Ông ta vừa rồi luôn quan sát người đeo mặt nạ này, nhưng ông ta căn bản không nhìn thấu người đeo mặt nạ này rốt cuộc thực lực gì, thậm chí ngay cả một chút chân khí cũng không thể cảm ứng.
Nếu không phải khí thế của người đeo mặt nạ này mạnh mẽ, căn bản không phải người bình thường có thể có sẵn, chú Tần thậm chí cũng cảm thấy, người đeo mặt nạ này là một người bình thường.
Ở trước mặt loại kẻ địch hoàn toàn không biết này, chú Tần buộc phải duy trì cảnh giác cao nhất. Chỉ có thể bảo vệ Y Doãn ở đằng sau, chú Tần mới yên tâm một chút. Người đeo mặt nạ nhìn sang chủ Tần, cười lạnh nói: “Tần Mãn Thương, thật may mắn, ông còn sống!”
Chú Tần chợt sững người, vẻ mặt sửng sốt: “Cậu sao lại biết tên của tôi?”
Tên của chú Tần mấy chục năm đã không dùng nữa. Trừ những người già của nhà họ Y, căn bản không ai biết.
Thậm chí ngay cả Y Linh cũng không biết tên của chú Tần, chỉ biết chú Tần thì gọi chú Tần.
“Cậu rốt cuộc là ai?!” Chú Tần mặt mày nghiêm trọng hỏi.
Người đeo mặt nạ mỉm cười, tiếng cười có chút dữ tợn: “Tôi là ai? Đúng rồi, ông chắc không biết tôi là ai, có lẽ ở trong mắt ông, tôi sớm đã là một người chết rồi.” “Nhưng Tần Thương Mãn ông có biết, những năm nay tôi đều luôn cầu nguyện, cầu cho ông còn sống, may để cho tôi có thể tận tay giết ông.
“Xem ra, ông trời đã nghe thấy lời cầu nguyện của tôi, vậy nên mới giữ ông lại tới ngày hôm nay, để tôi báo thù rửa hận”
Y Doãn thấp thoáng giống như túm được cái gì đó, chắc đoán ra thân phận của người đeo mặt nạ. Nhưng nhìn tuổi tác lại không phù hợp lắm.
Chú Tần hừ lạnh một tiếng, một thân khí tức mạnh mẽ đầy kinh người: “Muốn giết tôi, xem thử cậu có bản lĩnh đó không!”
“Tuy cậu đeo mặt nạ, giả thần giả quỷ, nhưng tôi nhìn tuổi của cậu cũng chỉ khoảng ba mươi tuổi, lẽ nào cậu có thể bước vào Hóa Cảnh?!”
Ông lão mặc áo choàng đen trước đó bị chủ Tần đánh bại lạnh lùng nói: “Ông đừng tưởng đánh bại tôi thì có thể xem thường chủ nhân nhà tôi. Thực lực của chủ nhân nhà tôi, hơn tôi gấp trăm lần.”
Chú Tần mặt mày khinh thường: “Chỉ bằng loại kẻ nhu nhược không dám dùng mặt thật để gặp người như cậu ta, có thể mạnh đến mức nào?”
Vừa dứt lời, mọi người chỉ cảm thấy trước mắt vụt qua bóng đen, bóng người của người đeo mặt nạ sớm đã biến mất.
Chú Tần vừa chớp mắt, khi mở mắt lần nữa, trước mắt có thêm một gương mặt kỳ lạ đeo mặt nạ.
Chú Tần sửng sốt trong lòng, lập tức tung ra một quyền.
Chỉ đáng tiếc, nắm đấm của ông ta vừa tung ra chưa được một tấc thì bụng bỗng truyền tới một cơn đau kịch liệt.
Một quyền của người đeo mặt nạ đã đấm vào bụng của ông ta.
Cả người của chú Tần bị đánh bay ngược ra, nằm trên đất, khóe miệng rỉ máu, huyết khí trong cơ thể cuộn trào, cả người tê dại.
“Chú Tần!” Y Doãn sửng sốt thốt lên một tiếng, vội vàng chạy tới bên cạnh chú Tần, đỡ chú Tần.
Người đeo mặt nạ cười mỉa mai: “Tần Mãn Thương, nhiều năm không gặp, trình độ của ông vậy mà không tiến còn lùi, còn không bằng năm đó?”
“Thật vô vị!”
Tuy mọi người không nhìn thấy sắc mặt của người đeo mặt nạ, nhưng từ giọng nói khinh thường đó của anh ta không khó nhận ra, anh ta gần như coi thường chú Tần.
Mọi người ở đại sảnh đều mang vẻ sững sờ.
Chú Tần có thực lực gì, vừa rồi mọi người đã thấy tận mắt.
Ngay cả ông lão mặc áo choàng đen mạnh mẽ kia cũng thua trong tay chú Tần.
Nhưng bây giờ người đeo mặt nạ này lại chỉ bằng một quyền đơn giản này thì đánh bại chú Tần.
Lục Thiên Hào sững sờ nhìn sang Lục Tế Thế: “Ba, người này thật mạnh!”
“Ông Nghiêm, ông có thể nhìn ra thực lực của người này không?”
Ông Nghiêm lắc đầu: “Nhìn không ra, dựa theo lực lượng thể hiện trong chớp mắt mà cậu ta vừa ra tay, ít nhất cũng là Tiên Thiên đỉnh phong. Nhưng ai biết cậu ta có dùng hết sức chưa?”
Lục Tế Thế mặt mày sững sờ nói: “Nói như vậy, cậu ta có khả năng là một tông sư Hóa Cảnh!”
Ông Nghiêm gật đầu: “Rất có khả năng!”
Bạch Thụy Văn và ông Liên cũng đang tiến hành nói chuyện giống như vậy, bọn họ tràn ngập sửng sốt đối với người đeo mặt nạ thần bí này.
“Đây rốt cuộc là ai?” Một người già của nhà họ Y bị dọa muốn rớt tim ra ngoài, vẻ mặt vô cùng hoảng sợ bất an.
“Gia chủ, nhà họ Y chúng ta rốt cuộc đã chọc phải kẻ thù lợi hại như này từ khi nào? Ngài không thể giấu chúng tôi!” Một cao tầng của nhà họ Y có chút oán trách hỏi.
“Đúng thế, gia chủ, ngài nhất định phải nói rõ chuyện này cho mọi người, nếu thật sự là lỗi của nhà họ Y chúng ta, vậy thì xin lỗi tạ tội với người ta!”
“Không sai, là gia chủ, đặt nhà họ Y vào cảnh nguy hiểm, căn bản không xứng làm gia chủ!” Một vài người của nhà họ Y không phục Y Doãn, nhân cơ hội công kích Y Doãn.
Người đeo mặt nạ dửng dưng nhìn Y Doãn bị người của nhà mình công kích, thậm chí cười vui khi người khác gặp họa: “Nói rất đúng, Y Doãn căn bản không xứng làm gia chủ của nhà họ Y. Một tên giết người ngay cả anh cả của mình cũng có thể hạ độc thủ, sao mà xứng làm gia chủ?”
Y Doãn đột nhiên nảy ý, quát lớn một tiếng: “Y Đường là gì của cậu?”
Y Đường?
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!