Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Chàng Rể Vô Dụng Là Tiên Tôn -Trình Kiêu (Bản Dịch FULL)

 

Lục Thiên Hào nhìn Trình Kiêu, Trình Kiêu nửa nằm trên ghế, dáng vẻ hệt như chẳng có chuyện gì xảy ra. 

Lục Thiên Hào cảm thấy thái độ này của Trình Kiêu rõ ràng là không để anh ta vào mắt, 

Một luồng oán khí xộc thẳng vào lòng Lục Thiên Hào, anh ta đột ngột ngẩng đầu, nhìn Y Doãn, mặt mày dữ tợn nói: “Ông Y, tôi vô tình mạo phạm nhà họ Y, nhưng hôm nay, tôi nhất định phải bắt thằng nhãi này nợ máu trả bằng máu, không ai cản được tôi đâu!” 

“Anh Bạch, ý anh thế nào?” Lục Thiên Hào hiểu rất rõ, chỉ với nhà họ Lục của mình vẫn chưa đủ để chống lại nhà họ Y, nhưng nếu có thêm nhà họ Bạch thì đó lại là một chuyện khác. 

Trong lòng Bạch Thụy Văn bỗng thấy rất kích động, ba mươi năm trước, nhà họ Bạch vẫn còn đè đầu nhà họ Y, nhưng bây giờ nhà họ Y lại xoay người, cưỡi cổ nhà họ Bạch mấy chục năm, nhà họ Bạch cũng vì vậy mà thành hạng hai vạn kiếp. 

Tuy người nhà họ Bạch không nói ra ngoài, nhưng chuyện này đã trở thành cái gai trong lòng họ. 

Lúc nào người nhà họ Bạch cũng muốn vượt trội hơn nhà họ Y, một lần nữa bước lên vị trí bá chủ tỉnh Giang Nam. 

Bạch Thụy Văn rời nhà mười năm, bái sư học võ, nguyên nhân lớn nhất chính là muốn vượt qua nhà họ Y bằng thực lực trong võ đạo. 

Nếu bắt tay với nhà họ Lục, vậy thực lực của hai nhà họ Lục và nhà họ Bạch nhất định sự hơn hẳn nhà họ Y. 

Bây giờ có một cơ hội tốt như vậy xuất hiện trước mặt Bạch Thụy Văn, thử hỏi làm sao Bạch Thụy Văn lại không cảm thấy tâm động cho được? 

Trong mắt Bạch Thụy Văn chợt lóe lên sự điên cuồng, anh ta ngẩng đầu nhìn ông Y, cất giọng kiên định: “Ông Y, tôi cũng xin lỗi vì vô tình mạo phạm đến ông, nhưng 

thằng nhãi này không chỉ bắt nạt Hân Hân, còn hạ nhục nhà họ Bạch của tôi, hôm nay nếu không dạy cậu ta một bài học, mặt mũi nhà họ Bạch tôi đây biết để đâu!” 

Cậu Chu và đám cậu ấm ở Giang Nam, ánh mắt nhìn Lục Thiên Hào và Bạch Thụy Văn tràn ngập sự khiếp sợ. 

Đây là công khai chống đối với nhà họ Y đó! 

Nhà họ Lục và nhà họ Bạch định hợp tác với nhau sao? 

Đúng là một tin sốt dẻo! Nếu truyền ra ngoài, chắc chắn sẽ làm chấn động cả tỉnh Giang Nam! 

Y Doãn bỗng bật cười ha hả, rõ ràng chỉ là người thường, nhưng từ trên người ông ta lại tỏa ra luồng khí thế khiến người khác kinh hồn khiếp vía. 

“Tốt lắm, quả nhiên Trường Giang sóng sau đè sóng trước, hậu bối của nhà họ Lục và nhà họ Bạch còn chẳng thèm để Y mỗ và mọi người vào trong mắt!” 

“Để tôi xem hôm nay, ai dám gây chuyện trong trang viên Tiềm Long của tôi!” 

Giọng Y Doãn đột ngột nâng cao, khiến đám cậu ấm nghe mà thấy chấn động trong lòng. 

Ông Y nổi giận thật rồi! 

Trình Kiêu thờ ơ nhìn lướt qua Y Doãn, hơi không hiểu, rõ ràng trong lòng Y Doãn rất căm ghét anh, tại sao lại giúp anh chứ? 

Lục Thiên Hào và Bạch Thụy Văn cũng thầm cảm thấy ngạc nhiên, nhưng hai người đã hạ quyết tâm sẽ bắt tay nhau chống lại nhà họ Y, nếu lúc này lại xuống nước thỏa hiệp, thế thì về sau sẽ không còn cơ hội khiêu chiến nhà họ Y nữa. 

Hai người liếc nhìn nhau, sau đó đồng thời nhìn về phía ông Liên và ông Nghiêm ở phía sau. 

“Mời hai người ra tay! “ 

Ông Liên và ông Nghiêm quét mắt nhìn Y Doãn đầy khinh miệt, cả hai hừ lạnh một tiếng, khí thế thuộc về võ giả Tiên Thiên đại thành lập tức bùng nổ, chớp mắt thổi quét khắp toàn trường. 

Khí thế trên người Y Doãn chỉ như con sông nhỏ nhoi đụng độ biển rộng, chưa tới một giây đã bị đánh tan. 

“Để tôi xem ai có thể ngăn cản anh em chúng tôi ra tay!” 

Ông Liên trưng ra vẻ ngạo mạn, mở miệng quát lớn. 

Chú Tần đứng phía sau Y Doãn chẳng nói chẳng rằng, chỉ lặng lẽ tiến lên phía trước, một luồng khí thế càng thêm hùng mạnh nháy mắt đã đè khí thế của ông Liên và ông Nghiêm xuống. 

Ông Liên mặt mày biến sắc, hoảng sợ hét lên: “Tiên Thiên đỉnh phong!” 

Sắc mặt ông Nghiêm cũng thay đội, vội cúi đầu nhìn vẻ mặt bình thản của Chú Tần, trên mặt hiện lên biểu cảm khiếp sợ. 

Dù thực lực của ông Liên và ông Nghiêm đều là Tiên Thiên đại thành, chỉ thua Chú Tần một cấp, nhưng với tu vi trong võ đạo, một cấp cũng tương đương với rạch trời. 

Một võ giả Tiên Thiên đỉnh phong có thể dễ dàng đánh bại mười võ giả Tiên Thiên đại thành như trở bàn tay. 

Đương nhiên, giữa các võ giả đồng cấp cũng phân chia cao thấp. Ví dụ như Tô Lương Tử và Thư Nam, cả hai đều tu luyện công pháp võ đạo mà Trình Kiêu biên soạn lại dựa trên công pháp tu tiên, nên họ không chỉ trội hơn hẳn các đối thủ cùng cấp một bậc, mà thậm chí còn có thể khiêu chiến vượt cấp. 

Bầu không khí tại hiện trường bỗng trở nên vô cùng căng thẳng, chỉ cần hơi bất cẩn một chút sẽ châm ngòi cho trận đại chiến nổ tung mất. 

Hơn nữa, rất có thể trận chiến này sẽ trở thành mồi lửa khiến ba thế lực lớn ở tỉnh Giang Nam khai chiến toàn diện. 

“Khốn nạn!” 

Đúng lúc này, một tiếng gầm bỗng xuất hiện từ hư không. Ngay sau đó, một người đàn ông trung niên mặc kiểu áo Tôn Trung Sơn, mặt mày hiền hòa nhưng biểu cảm lại âm u, tăm tối tiến vào giữa đám đông. 

Sau khi nhìn rõ người tới là ai, Lục Thiên Hào hoảng hốt, cúi đầu sợ sệt gọi một tiếng: “Cha!” 

Người này chính là ông chủ lớn của Tế Thế Đường Giang Nam, cũng là gia chủ của nhà họ Lục ở Giang Nam, Lục Tế Thế 

“Súc sinh, khi nào về nhà tao sẽ dạy dỗ mày sau!” Lục Tế Thế trợn trừng mắt nhìn Lục Thiên Hào, rồi xoay người về phía Y Doãn, chắp tay nói: “Anh Y, Lục mỗ không biết cách dạy con, xin lỗi anh nhiều!” 

Sắc mặt Y Doãn cũng dịu xuống, chắp tay đáp lễ: “Anh Tế Thế nói quá lời rồi! “ 

Lục Tế Thế quay đầu, trừng Lục Thiên Hào và Bạch Thụy Văn, tức giận quát mắng: “Hai đứa hậu bối chúng mày lại dám mạo phạm anh Y, còn không mau tới đây tạ tội!” 

Mặc dù Lục Thiên Hào không cam lòng, nhưng gan còn chưa lớn tới mức dám cãi lại lời của cha. 

“Ông Y, vãn bối giận quá mất khôn, nhất thời vô lễ với ông, mong ông Y tha tội!” Lục Thiên Hào khom người xin lỗi. 

Một bàn tay không thể vỗ ra tiếng nên Bạch Thụy Văn cũng chỉ đành học theo Lục Thiên Hào, cúi đầu tạ tội: “Mong ông Y tha tội!” 

Lục Tế Thế cất giọng nghiêm nghị: “Nếu anh Y vẫn chưa hài lòng, tôi sẽ thay anh Y dạy dỗ hai thằng nhóc này một trận ra trò!” 

“Hầy, anh Tế Thế nói quá lời rồi, sao tôi có thể chấp nhặt với hai đứa nhỏ được chứ!” Y Doãn mỉm cười, nói. 

Lục Tế Thế nghiêm túc đáp lời: “Là anh Y rộng lượng!” 

“Hai đứa còn không mau cảm ơn anh Y đã tha mạng!” 

Lục Thiên Hào và Bạch Thụy Văn ngoan ngoãn cảm tạ Y Doãn. 

Thấy ba nhà đã giải hòa, mọi người cũng thở phào một hơi nhẹ nhõm. Nếu giữa ba nhà nổ ra chiến tranh, chắc chắn những người như bọn họ cũng bị ép phải chọn xem đứng về phe nào. 

Nhưng vẻ căng thẳng trên khuôn mặt Lục Tế Thế vẫn chưa biến mất. 

“Anh Y, hai thằng nhóc này dám bất kính với anh, tôi đã trừng phạt chúng rồi. Chỉ là, ở đây có người dám tổn thương con cháu nhà họ Lục của tôi, tôi nhất định phải lấy lại công bằng cho nhà họ Lục!” Sắc mặt Lục Tế Thế rất nghiêm túc, hiển nhiên không hề có ý định thương lượng. 

Mọi người vừa thở phào nhẹ nhõm một hơi thì tinh thần lại một lần nữa căng lên. 

Y Doãn bình tĩnh nhìn Lục Tế Thế, ông ta đã nghe ngóng được từ lâu rằng Lục Tế Thế là người có bụng dạ cực sâu, đối nhân xử thế vô cùng cẩn thận. Hôm nay hân hạnh được gặp, quả nhiên danh bất hư truyền! 

Vừa nãy khi đối đầu với hai hậu bối như Lục Thiên Hào và Bạch Thụy Văn, dù Y Doãn bảo Chú Tần dạy dỗ họ một trận, thì nhà họ Lục và nhà họ Bạch có bất mãn trong lòng cũng chẳng nói được gì, càng không khơi mào cuộc chiến giữa ba gia tộc. 

Với những gia tộc lớn như bọn họ thường không thích rút dây động dừng, càng không dễ dàng khai chiến. 

Nhưng bây giờ đã đổi thành Lục Tế Thế, tính chất cũng không còn giống lúc trước nữa. 

Gia chủ đương thời của nhà họ Lục đích thân mở miệng thỉnh cầu, nếu Y Doãn vẫn dùng sức mạnh để trấn áp như lúc đối phó với Lục Thiên Hào, tức là ông ta đã chính thức khai chiến với nhà họ Lục. 

Suy nghĩ trong đầu Y Doãn lướt nhanh như gió, chắc chắn không thể đè chuyện này xuống được nữa. Huống hồ chi Lục Thiên Hào mình đầy thương tích còn đang đứng 

đây, dù là anh ta gây chuyện trước, thì cũng là người bị hại, Trình Kiêu nhất định phải ngậm bồ hòn. 

“Thế thì để thằng nhóc kia xin lỗi Thiên Hào một tiếng, việc này xem như tạm thời giải quyết xong, anh thấy thế nào?” Y Doãn nói. 

Trong lòng Lục Tế Thế hiểu rất rõ Y Doãn đã hạ quyết tâm muốn che chở thẳng nhãi kia rồi, có thể tìm bậc thang bước xuống chính là cách giải quyết tốt nhất hiện tại. “Nếu anh Y đã mở miệng, tôi đây đương nhiên nghe theo!” 

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện Azz. Vào google gõ: Truyện Azz để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!