Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Chàng Rể Phế Vật

CHƯƠNG 688

Trần Xuân Độ sửng sốt, chậm rãi nói: “Em không sai.”

Lê Kim Huyên im lặng rất lâu: “Tôi cũng cảm thấy tôi không sai.” Giọng cô có từ tính rất dễ nghe, tựa như giai điệu hay nhất trên đời.

“Em cố chấp và bướng bỉnh hơn anh tưởng tượng.” Trần Xuân Độ cười nói.

“Vậy sao? Anh đang khen tôi hay là chế nhạo tôi?” Lê Kim Huyên chăm chú nhìn anh, khiến trái tim anh rung động.

“Cái này quyết định ở việc em nghĩ thế nào…” Trần Xuân Độ cười.

“Vậy tôi xem như anh đang khen tôi.”

Trần Xuân Độ quay đầu nhìn cô, mặc dù chỉ là góc nghiêng nhưng vẫn xinh đẹp, tinh tế như được mài giũa.

“Người phụ nữ mạnh mẽ bướng bỉnh như em, có phải nửa đời sau của anh sẽ rất khó sống không?” Trần Xuân Độ không khỏi lo lắng, hỏi.

Câu này của anh như kích thích Lê Kim Huyên, nữ thần Tổng giám đốc nhướng đôi mắt xinh đẹp, hung dữ trừng anh: “Im miệng!”

Trần Xuân Độ ngoan ngoãn ngậm miệng.

Dường như Lê Kim Huyên rất hưởng thụ âm nhạc du dương trong xe, cô nhẹ nhàng cởi giày cao gót, nhắm mắt nghỉ ngơi.

Xe chạy chầm chậm, lúc này Trần Xuân Độ hoàn toàn không có lòng dạ mà nhìn về phía trước, vì đôi chân dài của Lê Kim Huyên đã thu hút ánh mắt của anh, hoàn toàn không dời đi được.

Trần Xuân Độ không khỏi quay đầu nhìn đôi chân dài của cô, mẹ kiếp… cực phẩm mà… Đúng là kiệt tác của thượng đế!

Lê Kim Huyên nhắm mắt, dường như đã thiếp đi, không hề nhận ra ánh mắt dung tục đang nheo lại của Trần Xuân Độ. E là bản thân cô cũng không biết, mình lúc này khiến Trần Xuân Độ nhớ nhung bao nhiêu…

Chiếc Mercedes chạy chậm, hơn một tiếng mới đến biệt thự nhà họ Lê, cho nên Trần Xuân Độ đã ở trong xe ngắm hơn một tiếng… Nước bọt như sắp chảy ra, đôi chân này đúng là cực phẩm nhân gian!

Tô Loan Loan ở bên cạnh lái xe thấy bộ dạng này của Trần Xuân Độ, cô ta không khỏi ngượng mướt mồ hôi, thầm nghi ngờ… Bộ dạng này, thật sự là Long Vương sao…

Sau khi xuống xe, Trần Xuân Độ khẽ gọi: “Kim Huyên… đến nhà rồi.”

Lê Kim Huyên không đáp, cơ thể yêu kiều khẽ dựa vào ghế, thở đều, cô thật sự rất mệt…

Trần Xuân Độ thấy thế thì đau lòng không thôi, cũng không nỡ quấy rầy cô nữa.

Anh xuống xe, mở cửa bên ghế phụ lái, định bế vào khách sạn. Dù sao thì nửa đêm ngủ trong xe chắc chắn không tốt, dễ bị lạnh.

Trần Xuân Độ cẩn thận dè dặt xách đôi giày cao gót tinh xảo của cô, có mùi hương nhàn nhạt của phụ nữ, bên trên còn khảm đá kim cương, trông như món đồ xa xỉ.

Lúc này, đột nhiên một con muỗi bay tới, đậu trên người Lê Kim Huyên, bắt đầu hút máu.

Trần Xuân Độ lập tức nổi giận, con muỗi chết tiệt… Hút ai không hút lại dám hút máu vợ tao! Trần Xuân Độ không đành lòng quấy rầy giấc ngủ của Lê Kim Huyên, chỉ có thể nghiêng tới trước, cẩn thận thổi nhẹ lên bàn chân ngọc ngà, muốn đuổi con muỗi đi…

Lúc này, dáng vẻ Trần Xuân Độ vô cùng cẩn thận, như thể mình bất cẩn một chút thôi thì sẽ đánh thức nữ thần Tổng Giám đốc vậy.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện Azz. Vào google gõ: Truyện Azz để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!