Đôi mắt Lưu Ngữ Yên đỏ ngầu, lúc này, cô ta hận Trương Tiểu Cường đến xương tủy, nếu như không phải năng lực không đủ, cô ta muốn tự tay băm vằm Trương Tiểu Cường.
Cuộc sống vốn bình yên, tươi đẹp, lại bị tên khốn Trương Tiểu Cường này phá hoại.
“Trương Tiểu Cường, cái tên súc sinh này, có bản bĩnh thì giết chết tôi đi, tôi cam đoan, sau này anh sẽ chết rất thảm rất thảm, nếu như anh là một người đàn ông thì hãy thả em trai tôi đi, sau đó giết chết tôi!”
Trương Tiểu Cường nghe Lưu Ngữ Yên nói vậy, lập tức cau mày.
Cuối cùng, Trương Tiểu Cường lạnh lùng hừ một tiếng, vẫn cố nén cơn tức giận: “Tôi có phải là đàn ông hay không, có cơ hội sẽ để cô thử, nhưng không phải là bây giờ!”
“Đợi tôi giải quyết xong hết mấy chuyện này, sau khi giết chết em trai cô và tên ngốc Nhị Trụ sẽ đưa cô về nhà tôi!”
“Từ tối ngày hôm nay, mỗi ngày tôi sẽ để cô cảm nhận xem tôi có phải là đàn ông không, cả đời Lưu Ngữ Yên cô chỉ có thể là đồ chơi của tôi, cô đừng nghĩ đến chuyện thoát khỏi tay tôi!”
“Mấy vị trưởng lão kia, chỉ cần ba tôi không nể mặt bọn họ, lời nói của bọn họ cũng chả còn tác dụng gì!”
Lúc này, Trương Tiểu Cường vô cùng ngông cuồng, nhưng mọi người ở đây, vì có thể bán được dược liệu, bọn họ sẽ không thương xót cho Lưu Ngữ Yên, không ai muốn đắc tội với Trương Tiểu Cường, mà đứng ra nói giúp Lưu Ngữ Yên.
Ngược lại, còn có người nịnh hót, chỉ trích Lưu Ngữ Yên: “Cái đồ không biết xấu hổ này, Tiểu Cường đối với cô thật lòng, cô lại giấu người đàn ông khác, đúng là đáng chết!”
“Tiểu Cường không ngại cô vụng trộm với người khác, còn tha mạng cho cô, cô còn không mau quỳ xuống cảm ơn Tiểu Cường!”
Lưu Ngữ Yên nghe mọi người nói như vậy, cảm thấy vô cùng tuyệt vọng.
Lưu Ngữ Yên đã từng nghĩ người của Thần Dược Cốc, ngoài Trương Tiểu Cường, hầu hết đều vô cùng chất phác và lương thiện.
Nhưng Lưu Ngữ Yên không ngờ đến, trong lúc cô ta khó khăn nhất, mấy người này lại là người như vậy, thậm chí còn có rất nhiều người, lúc ba mẹ cô ta còn sống đã từng giúp đỡ bọn họ.
Nhưng đám người này lại vong ơn bội nghĩa, bây giờ vì lấy lòng Trương Tiểu Cường mà thêm dầu vào lửa.
Lúc này, Lưu Ngữ Yên mới hiểu được bản chất của con người, cũng từ giây phút này, cô ta bắt đầu ghét nơi mà mình đã sống từ nhỏ.
Cô ta không muốn nhìn thấy những khuôn mặt ghê tởm này nữa.
Cô ta nhìn tất cả mọi người với ánh mắt tràn đầy sự thù hận, nhớ kỹ khuôn mặt của từng người.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!