Vậy nên, thái độ lúc này của Dương Chấn rất kiên định.
Cuối cùng, Mạc Thanh Trúc và Lôi Uyển Nhi cũng chỉ có thể nghe lệnh của Dương Chấn, rất thất vọng mà nói một câu được, không tiếp tục làm khó Dương Chấn nữa.
Khi Dương Chấn chuẩn bị rời đi, Hà Thanh Long lại đi theo bên cạnh anh, cười nói: “Sư phụ, tôi đi theo cậu!”
“Hai cô gái ở lại đây có có việc khác, mà tôi cũng chỉ có mỗi việc tu luyện, tu luyện ở đâu cũng như nhau”
“Phủ thành phủ của thành Thanh Long tôi đã bị thành chủ Hoàng Hạc Phi tiêu diệt khi tôi bị nhốt giam, hiện nay rất khó tìm được thân tín xây dựng lại đội ngũ!”
“Hiện nay trên đời này, trừ mấy người, tôi đã không có người thân nào nữa!”
Nói tới cuối cùng, trong ánh mắt sâu thẳm của Hà Thanh Long tràn ngập sự bi thương, hai mắt đỏ lên.
Ông ta cho dù là nhân vật lớn trải qua mưa gió, là người đàn ông cho dù trời cho sập xuống cũng có thể giữ vẻ điềm nhiên, nhưng ông ta suy cho cùng cũng là một con người, là một người có tình cảm.
Đối mặt với cảnh bị diệt môn, nghĩ tới tất cả người thân của mình chết thảm, lúc này Hà Thanh Long cũng không nhịn được mà ngân ngấn nước mắt.
Ngay cả mấy người Ngô Hùng Bá lúc này cũng không ngăn cản ông ta, tất cả đều thở dài.
Lúc này Tiêu Thanh Vân nói với Dương Chấn: “Cậu dẫn theo Thanh Long thành chủ đi, bên cạnh có một người chăm sóc lẫn nhau cũng tốt, ở đây có chúng tôi rồi, cậu yên tâm đi!”
Dương Chấn hơi trầm tư, sau đó đã đồng ý.
Thực lực của Hà Thanh Long dù sao vẫn rất mạnh, gặp phải kẻ địch bình thường đủ để ứng đối, cho dù gặp phải kẻ địch khiến Dương Chấn cũng cảm thấy bó tay, Hà Thanh Long cho dù không đánh lại cũng có khả năng tự bảo vệ mình, thậm chí có thể giúp được Dương Chấn.
Chứ không giống đám người Mạc Thanh Trúc, gặp phải một số kẻ địch mạnh ngược lại sẽ trở thành gánh nặng, vậy nên lần này Dương Chấn cũng không từ chối Hà Thanh Long.
Dặn dò xong chuyện ở đây, Dương Chấn bế Tiếu Tiếu dẫn theo Hà Thanh Long rời khỏi thành Bạch Hổ.
Trải qua mấy ngày, ba người cuối cùng cũng bước vào nước Cửu Châu.
Hà Thanh Long vẫn là lần đầu tiên rời khỏi trung giới cổ võ, đi tới thế giới mới, ông ta cảm thấy rất tò mò về mọi thứ trong thế giới mới.
Hà Thanh Long không nhịn được mà cảm thán: “Nơi này quả nhiên khác biệt hoàn toàn so với trung giới cổ võ của chúng tôi.
“Tốc độ của những chiếc xe kia hình như không nhanh bằng tôi chạy ở trung giới cổ võ"
“Sư phụ, sao các cô gái ở đây mặc ít vải thế? Lẽ nào vải ở thế giới này rất đắt hay sao?”
“Những cô gái này nhìn trông không có chút linh khí nào cả, mặt trát son phấn dày cộp, không đẹp bằng các cô gái của trung giới cổ võ chúng tôi!”
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!