Cảm nhận được nhiệt độ trong phòng giảm xuống, Lôi Chấn Thiên cảm thấy giống như rơi vào hầm băng, lạnh tới mức cả người ông ta run bần bật.
Dương Chấn vận chuyển linh khí trong tay, sau đó hướng lòng bàn tay về phía Lôi Chấn Thiên, cơ thể của Lôi Chấn Thiên không theo khống chế mà lơ lửng, cuối cùng ngồi ở trên giường.
“Lát nữa sẽ cực kỳ đau, ông nhịn chút!”
Dương Chấn nhắc một tiếng, tiếp tục thi triển linh khí trong tay.
Sau đó, hai lòng bàn tay của anh vỗ trực vào lưng của Lôi Chấn Thiên, một ánh sáng màu vàng lập tức bao trùm Lôi Chấn Thiên.
Được linh khí ôn dưỡng, kinh mạch đứt đoạn trong cơ thể Lôi Chấn Thiên bắt đầu khôi phục dần dần.
Sự truyền tải linh khí trông rất đơn giản, nhưng điều mà không ai biết là linh khí trong lòng bàn tay của Dương Chấn lúc này có mười phần trăm được phóng thích từ trong xương của Tiên Thiên Đạo Thể của anh, đây cũng là lý do có thể khiến kinh mạch đứt đoạn trong cơ thể Lôi Chấn Thiên khôi phục được.
Tuy nhiệt độ trong lòng rất lạnh, Lôi Chấn Thiên vẫn bị cơn đau làm cho toát mồ hôi toàn thân.
Sau khi thời gian lâu dần, Dương Chấn nhìn trông cũng không dễ chịu gì, gò má toát mồ hôi hột, hai cánh tay bắt đầu hơi run rẩy, vẻ mặt đau khổ, sắc mặt cũng trắng bệch.
Mỗi giây mỗi phút của lúc này, đối với Dương Chấn mà nói như thiêu đốt, thương thế của Lôi Chấn Thiên quá nghiêm trọng, Dương Chấn cũng tiêu hao càng nhiều linh khí.
Linh khí được phóng thích từ trong xương của Tiên Thiên Đạo Thể của Dương Chấn thì cứ cách mười phút sẽ truyền ra một xíu, đối với Dương Chấn thì như trải qua cảm giác đau đớn khi xương cốt bị chém ngàn vạn nhất.
Tuy Dương Chấn rất nhanh đã có thể khôi phục nhưng loại đau đớn đó không phải là nỗi đau mà người bình thường có thể chịu được.
Trôi qua khoảng mười tiếng, Dương Chấn mới dừng tay, mà lúc này anh đã suy nhược tới miếng màu môi trắng bệch, sau khi đứng dậy thì cơ thể mềm nhũn, suýt nữa ngã ra đất, may mà anh kịp thời túm lấy thành giường mới ổn định được cơ thể.
Nhìn sang Lôi Chấn Thiên thì mặt mày hồng hào, cả người nhìn trông tràn đầy sức sống.
“Cậu Dương!”
Nhìn thấy Dương Chấn suy yếu tới mức này, Lôi Chấn Thiên rất lo lắng, vội vàng nhảy xuống giường đỡ lấy Dương Chấn.
Dương Chấn mệt mỏi nói: “Tôi không sao!”
Sau đó, anh yếu ớt thở dốc vài tiếng, lại tiếp tục nói: “Ông mỗi ngày sử dụng đan dược, sau đó vận chuyển công pháp mà mọi khi ông tu luyện là được, chắc tầm mười ngày có thể khôi phục hoàn toàn”
Lôi Chấn Thiên rất cảm động, ông ta đương nhiên có thể cảm nhận rõ mình đã khôi phục rất nhiều, dù sao trước khi Dương Chấn quay về ông ta đã là người chắc chắn sẽ chết, lúc này ông ta lại có thể xuống giường một cách nhẹ nhàng.
Nhìn thấy Dương Chấn vì cứu mình mà mệt tới mức này, sự cảm kích trong lòng Lôi Chấn Thiên đã không thể dùng ngôn từ để biểu đạt.
"Bup!"
Lôi Chấn Thiên lập tức quỳ ở trước mặt Dương Chấn.
"Bup! Bup! Bup!"
Sau đó vang lên mấy âm thanh.
Dương Chấn muốn ngăn lại, nhưng căn bản anh không còn sức để nói chuyện, anh trực tiếp ngồi trên giường vận chuyển Chiến Thần Quyết khôi phục linh khí
khô cạn trong cơ thể.
Lôi Chấn Thiên đứng dậy chân thành nói: “Cậu Dương, cảm ơn ơn tái tạo của cậu, sau này cái mạng này của lão phu cũng là của cậu!”
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!