Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Chàng Rể Chiến Thần - Dương Chấn

Chương 1001:

 

Mễ Tuyết nói xong liền quay người chạy ra ngoài.

 

Trong phòng VIP cũng có toilet. Mễ Tuyết không kìm được nước mắt của mình, lại không muốn Dương Chấn nhìn thấy nên mới cố tình chạy ra ngoài.

 

Lúc này, đồ ăn đã được đưa tới.

 

Dương Chấn nhìn một bàn đầy các món ngon lại không hề muốn ăn, trong lòng khó chịu không thể diễn tả thành lời.

 

Mễ Tuyết là em gái ruột của Mã Siêu, bao nhiêu năm qua phải chịu nhiều cực khổ như vậy. Anh là anh em thân thiết của Mã Siêu, với anh Mễ Tuyết cũng là em gái mình.

 

Em gái bị ức hiếp nhiều năm như vậy, sao anh trai có thể không khó chịu?

 

Gần mười phút sau, Mễ Tuyết mới quay về phòng.

 

Mặc dù trên mặt không có nước mắt, nhưng viền mắt sưng đỏ, hốc mắt ươn ướt, rõ ràng vừa mới khóc xong.

 

“Xin lỗi Anh Chấn, để anh chờ lâu rồi!”

 

Mễ Tuyết lễ phép nói.

 

Dương Chấn lắc đầu: “Không nói nữa, ăn cơm đã, sắp nguội hết rồi”.

 

Nói xong, Dương Chấn đặt một chiếc bát nhỏ trước mặt Mễ Tuyết.

 

Khi thấy trong bát toàn là tôm đã được lột sạch vỏ, hai mắt Mễ Tuyết đỏ bừng, nước mắt tuôn rơi như vỡ đê, mặt mũi ướp nhẹp.

 

“Em đừng khóc, có phải anh lại nói gì sai rồi không?”

 

“Anh Chấn cất công điều tra một cô gái mới tốt nghiệp đại học như em, chắc là không chỉ để mời em một bữa cơm đúng không?”

 

Ăn uống no đủ, tâm trạng của Mễ Tuyết cũng tốt hơn rất nhiều, cười nói với Dương Chấn: “Anh có lời gì cứ nói thẳng. Anh đã coi em là em gái thì đừng lo sẽ nói lời làm tổn thương em”.

 

“Anh yên tâm, dù anh muốn nói gì, em đều có thể chịu đựng được”.

 

Dương Chấn hít sâu một hơi, rốt cuộc lên tiếng: “Anh tìm được anh trai em rồi!”

 

Nghe thấy Dương Chấn nói đã tìm được anh trai, Mễ Tuyết lập tức sững sờ.

 

“Anh trai? Anh trai nào?”

 

Mễ Tuyết ngơ ngác hỏi, chưa kịp phản ứng lại, đầu óc trống rỗng.

 

Đối với cô ta, hai chữ anh trai chỉ là một ký ức xa xăm.

 

Chỉ mấy ngày gần đây quen biết được Dương Chấn, cô ta mới cảm nhận được tình thương của anh trai.

 

Vẻ mặt của Mễ Tuyết rất phức tạp.

 

Dương Chấn lại lên tiếng, nói chắc nịch: “Anh nói anh tìm được anh trai ruột của em rồi”.

 

“Nói chính xác hơn phải là anh giúp anh trai em tìm thấy cô em gái thất lạc mười hai năm trước”.

 

“Năm đó lạc mất em, cậu ấy vẫn luôn áy náy. Mười hai năm nay, cậu ấy vẫn luôn đi tìm em”.

 

Mễ Tuyết bình tĩnh lạ thường, vẻ mặt phức tạp nhìn Dương Chấn: “Thế nên lúc trước anh tìm em mua nhà, còn đề bạt em với chủ tịch Thành Mộng Hoan đều là vì anh ta sao?”

 

Dương Chấn bỗng thấy lo lắng, vì Mễ Tuyết nói là “anh ta”, chứ không phải “anh trai”.

 

“Anh mua nhà ở chỗ em hoàn toàn là trùng hợp. Khi đó anh vẫn không biết em chính là em gái thất lạc nhiều năm của cậu ấy”.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!