Còn Dược Du ở bên cạnh đã sớm cứng đờ tại chỗ, giống y như hòn đá vọng phu. Trong mắt cô chỉ có hình bóng bá đạo tung hoành thiên hạ của Diệp Thiên.
“Người của Đường Môn ở đâu!”
Sau khi Diệp Thiên dùng một kiếm chém chết Đường Mục Sơn thì cậu đột nhiên hét lên một tiếng.
Đường Thiên Phong và Đường Vũ Vy đang cảm thấy bi thương thì bị đánh thức bởi tiếng hét của Diệp Thiên. Đường Thiên Phong nheo mắt lại, nhưng cuối cùng vẫn chắp tay và cúi đầu trước Diệp Thiên đang ở trên sông.
“Môn chủ đời thứ năm của Đường Môn – Đường Thiên Phong kính chào Đế Vương!”
Diệp Thiên giẫm một chân lên sóng nước thì lập tức xuất hiện trước mặt Đường Thiên Phong, cậu đưa mắt nhìn xuống.
“Tôi kêu Đường Vũ Vy chuyển lời về cho Đường Môn, ông vẫn còn nhớ chứ?”
Cơ thể Đường Thiên Phong run lên, trong lòng dâng lên một nỗi đau khổ không gì sánh được.
Diệp Thiên yêu cầu Đường Vũ Vy chuyển lời về cho Đường Môn, nhưng Đường Mục Sơn rất tự tin, nói rằng cụ ta sẽ đánh bại Diệp Thiên nên ông ta hoàn toàn chẳng thèm để tâm!
Nhưng giờ đây, nhân vật huyền thoại kiệt xuất nhất trong lịch sử Đường Môn của họ đã bị Diệp Thiên chém chết chỉ với một nhát kiếm.
Ông ta nắm chặt tay, nhưng bất lực gật đầu.
“Rất tốt!”
Ánh mắt Diệp Thiên lãnh đạm chỉ vào Đường Thiên Phong.
“Từ hôm nay, Đường Môn phải chuyển ra khỏi tỉnh Xuyên!”
“Ngoại trừ Đường Vũ Nhu ra, nếu như sau này tôi còn nghe thấy người của Đường Môn còn qua lại ở tỉnh Xuyên, tôi sẽ giết toàn bộ người của Đường Môn!”
“Từ nay về sau, sẽ không còn Đường Môn ở tỉnh Xuyên nữa!”
Diệp Thiên vừa dứt lời thì Đường Thiên Phong biết thế hệ thống trị tỉnh Xuyên của Đường Môn đã hoàn toàn diệt vong. Kể từ giờ phút này, họ phải rời khỏi Lư Sơn, nơi tổ tiên của họ đã sinh sống qua nhiều thế hệ, thậm chí còn không bao giờ được đặt chân lên tỉnh Xuyên nữa.
Đối với một Đường Môn đã từng hiển hách trăm năm mà nói, đây chẳng khác gì sự nhục nhã vô cùng. Nhưng Đường Thiên Phong không còn cách nào khác, đành phải gật đầu.
Đây là quy luật của giới võ thuật, kẻ mạnh là vua. Đường Mục Sơn đã chết, trụ cột của Đường Môn đã bị Diệp Thiên chém chết chỉ bằng một nhát kiếm!
Đường Thiên Phong cảm thấy vô cùng hối hận, nếu như lúc đầu ông ta khuyên can Đường Mục Sơn đừng đến tìm Diệp Thiên báo thù, bây giờ Đường Môn sẽ không đến mức phải đi đến bước đường này.
Chỉ tiếc là, mọi thứ đã quá muộn!
Diệp Thiên nói xong, bóng người lóe lên, thoắt cái đã ở bờ sông bên kia. Từ đầu đến cuối, ánh mắt cậu không hề nhìn Đường Vũ Nhu.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!