Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Bò Lên Từ Vực Sâu, Tôi Được Ghép Ngũ Tạng Tiên Nhân - Trần Phàm

Thể lực của người phụ nữ đã bị vắt kiệt. Cô ngồi phịch xuống tảng đá, lưng tựa vào vách núi lạnh lẽo, lạnh lùng nhìn người đàn ông trước mặt.

Người đàn ông chưa đến ba mươi, mặc một chiếc áo khoác leo núi màu xanh lam, lúc này đang nhìn cô chẳm chẳm với ánh mắt chẳng có ý tốt đẹp gì, từng bước ép sát lại gần.

"Diệp Thanh Tuyết, em biết anh luôn thích em mà. Em muốn tìm Linh Chi Mắt Quỷ, anh lập tức giúp em gom người lập đội thám hiểm. Thế mà em vẫn cứ lạnh như băng với anh, ngay cả tay cũng không cho anh chạm một cái!"

"Cứu với!" Thấy Kim Vũ càng lúc càng áp sát, người phụ nữ hoảng sợ kêu lớn cầu cứu.

"Cứ kêu đi, vô ích thôi! Anh đã dặn mấy người kia cố ý tụt lại phía sau rồi. Đây là vực sâu cách mặt đất tám trăm mét, cho dù em có gào rách cổ họng cũng chẳng ai nghe thấy đâu!"

Sắc mặt Diệp Thanh Tuyết chợt trở nên nghiêm lạnh, cô giận dữ quát: "Kim Vũ, anh biết làm vậy sẽ có hậu quả gì không?"

Kim Vũ nhún vai: "Hậu quả là nhà họ Kim và nhà họ Diệp kết thành thông gia, ưu thế bù trừ, chẳng phải rất tốt sao? Em yên tâm, đợi khi em trở thành đàn bà của Kim Vũ anh, anh nhất định sẽ đến nhà họ Diệp dạm hỏi đàng hoàng!"

Nói xong, hắn liền lao bổ về phía cô. Diệp Thanh Tuyết hét to một tiếng, vùng vẫy điên cuồng. Nhưng một người phụ nữ đã kiệt sức làm sao đấu nổi một gã đàn ông khỏe mạnh, rất nhanh đã bị hắn đè chặt hai tay.

"Dừng tay lại!"

Đột nhiên, sau lưng Kim Vũ vang lên một tiếng quát lạnh. Hắn giật bắn người, vội vàng quay phắt lại.

Một bóng người nhảy phốc xuống trước mặt hai người, chính là Trần Phàm. Trên quần áo Trần Phàm toàn là máu và bùn đất, lại thêm mấy chỗ rách toạc, trông chẳng khác nào một kẻ ăn mày. Thế nhưng đôi mắt anh lại lạnh như sao băng trong đêm tối, ánh nhìn sắc đến mức khiến tim Kim Vũ run rẩy, chẳng dám đối diện.

"Mày ... mày là ai?" Kim Vũ trợn tròn mắt, vẻ mặt như thấy ma. Đây là nơi sâu hơn tám trăm mét dưới miệng vực, sao lại đột nhiên lòi ra một người sống sờ sờ thế này?

Trần Phàm không nói một lời thừa, đấm thẳng một cú vào mặt Kim Vũ. Mũi đối phương lập tức phun máu, hắn thét lên một tiếng thảm, ôm mặt ngồi thụp xuống đất rên rỉ.

"Anh là ai?" Giong Diệp Thanh Tuyết run run hỏi. Giữa vực sâu mà đột nhiên có một người lạ xuất hiện ra tay cứu mình, trong lòng cô vừa biết ơn, lại vừa thấy bất an.

Ánh mắt Trần Phàm dừng trên người Diệp Thanh Tuyết, nhất thời không sao dời đi được. Người phụ nữ này thật sự quá đẹp. Đây là lần đầu tiên anh gặp một mỹ nhân đẹp mức này này. Dù là về vóc dáng hay diện mạo, con đàn bà lòng dạ rắn rết Chu Phi Phi kia đều kém xa.

"Đừng sợ. Có tôi ở đây, han không dám động vao cô đâu." Anh chậm rai lên tiếng.

Mỹ nhân liếc nhìn Kim Vũ vẫn còn ngồi đó ôm mặt rên hừ hừ, trong lòng hơi thả lỏng, voi vang nói: "Cảm ơn anh. Tôi tên là Diệp Thanh Tuyet, anh xưng hô thế nào?”

"Trần Phàm." Anh nói: "Vực này rất nguy hiểm, cô xuống đây làm gì?"

Diệp Thanh Tuyết khựng lại, rồi khẽ thở dài: "Mẹ tôi bị bệnh nặng, chữa mãi không khỏi, nên tôi mời một vị danh y đến xem. Vị danh y đó nói muốn trị tận gốc thì nhất định phải tìm được Linh Chi Mắt Quỷ. Tôi hỏi thăm khắp nơi, mới biết bên dưới vực Vô Hồi mọc loại Linh Chi Mắt Quy này, nên đã lập một đội thám hiểm đến đây tìm."

Trần Phàm nhớ lại, lúc mình trèo lên quả thật có nhìn thấy mấy cây linh chi, bề mặt có hoa văn đen đỏ đan xen, hình dáng như đôi mắt quỷ, hẳn chính là Linh Chi Mắt Quỷ mà cô nói.

Anh nói: "Tôi đã thấy loại linh chi cô nói, có thể dẫn cô đi."

Diệp Thanh Tuyết mừng rỡ: "Thật hả? Tuyệt quá!"

Trần Phàm khom người: "Lên đi, cô hết sức rồi, để tôi cõng cô."

Mỹ nhân sững sờ. Trên vách đá cheo leo thế này, dù có dụng cụ hỗ trợ thì mỗi bước chân cũng là cận kề tử vong, vậy mà anh lại định tay không cõng cô đi tìm linh chi?

Chưa kịp đợi cô phản ứng, Trần Phàm đã đưa một tay nắm lấy vạt áo cô, nhẹ nhàng hất lên, quăng thẳng cô lên lưng mình.

Diệp Thanh Tuyết kêu khẽ một tiếng, theo bản năng ôm chặt lấy cổ anh.

Cảm nhận được sự mềm mại ấm nóng truyền đến từ trên lưng, tim Trần Phàm khẽ xao động. Anh lấy đà, nhún mạnh, lao người về phía vách đá đối diện. Giữa không trung, Diệp Thanh Tuyết sợ hãi hét lên, hai chân vô thức quấn chặt lấy eo anh như bạch tuộc.

Trần Phàm đáp xuống vách đá đối diện một cách vững chãi, rồi lập tức đạp chân, lại nhảy sang phía bên kia. Chỉ mấy lần tung người, hai người đã biến mất khỏi tầm mắt của Kim Vũ.

Kim Vũ đứng ngây như trời trồng, suýt nữa trợn đến rơi cả tròng mắt.

Diệp Thanh Tuyết nam sấp trên lưng Trần Phàm, cảm nhận rõ ràng làn da anh vô cùng mịn màng. Anh không có cơ bắp cuồn cuộn khoa trương, nhưng từng thớ thịt đều rắn chắc đến kinh người, ẩn chứa sức bùng nổ như dã thú!

Khoảng cach giữa hai ngưoi gần đen mức có thể nghe rõ hơi thở của nhau, mùi hương đàn ông ào ạt phả đến. Trong lòng cô lại dậy lên một cảm giác kỳ lạ. Cảm giác này khiến cô giật mình sợ hãi - mình sao thế này?

Tốc độ của Trần Phàm cực nhanh, chỉ vài phút sau đã đến trước một cụm Linh Chi Mắt Quỷ. Cụm linh chi này có tổng cộng sáu tai, mỗi tai lớn cỡ bàn tay, tỏa ra một mùi thơm nhè nhẹ.

"Cô Diệp, cô xem có phải Linh Chi Mắt Quỷ không?" Trần Phàm hỏi cô gái đang nằm trên lưng.

Diệp Thanh Tuyết cúi người quan sát cẩn thận, linh chi này giống hệt với hình trong sách; cô lại kề sát ngửi, quả nhiên có một mùi thơm nhè nhẹ đặc trưng. Cô không kìm được vui sướng, bật kêu: "Đúng rồi, chính là Linh Chi Mắt Quỷ! Trần Phàm, cảm ơn anh nhiều lắm!"

"Xác nhận đung là được rồi. Ôm chặt lấy tôi, chúng ta lên trên!" Trần Phàm

nói.

Hái xong linh chi, Trần Phàm cong Diệp Thanh Tuyết trèo ngược lên.

Lúc xuống thì nhanh, lúc lên anh cũng chẳng chậm, thân pháp linh hoạt như vượn. Chẳng mấy chốc, hai người đã đến gần phiến đá lúc nãy. Kim Vũ còn đang ngồi chồm hổm trên đó, ngây dại nhìn cảnh Trần Phàm leo núi như bay.

Trần Phàm không dừng lại, nắm lấy sợi dây leo núi mà Diệp Thanh Tuyết để lại, nhanh chóng leo lên, chưa đến hai phút đã tới miệng vực.

Ven mép vực cỏ dại um tùm. Trần Phàm kiếm một khoảnh đất trống rồi mới nhẹ nhàng đặt Diệp Thanh Tuyết xuống.

Gương mặt Diệp Thanh Tuyết ửng hồng, ký ức về những giây phút kinh hiểm kích thích vừa rồi như mot giac mơ, tim vẫn con đap thình thịch! Du mồ hoi thơm ướt tóc mai, nhưng tâm trạng cô lại rất tốt. Cô đã tìm được Linh Chi Mắt Quỷ, mẹ cô được cứu rồi!

Lúc này, cô len lén quan sát Trần Phàm, hỏi: "Trần Phàm, sao anh cũng ở dưới vực vậy?"

Câu hỏi đo khiến Trần Pham chợt nhớ lại cảnh mình bị moi sạch nội tạng. Ánh mắt anh trong nháy mắt trở nên sắc lạnh ghê người!

*Hoàng Thế Long! Chu Phi Phi! Tao nhất định sẽ khiến chúng mày sống không bằng chết, vạn kiếp bất phục !*

Nghĩ đến quá khứ, lòng anh ngập tràn căm hận đối với đôi cẩu nam nữ ấy, nắm tay siết chặt, tia giết chóc cuồn cuộn tuôn ra trong đáy mắt.

Không kiềm chế nổi lửa giận trong lòng, anh tung một cú đấm vào thân cây thông bên cạnh. Trên thân cây phải hai người ôm mới xuể lập tức lõm xuống một dấu nắm đấm thật sâu, cành khô lá úa ào ào rụng xuống.

Diệp Thanh Tuyết hoảng hốt, kêu khẽ một tiếng.

Sát khí trong mắt Trần Phàm dần tan đi. Anh nhìn sang cô, áy náy nói: "Xin lỗi, lúc nãy tôi nhớ lại vài chuyện cũ."

Đôi mắt đẹp của Diệp Thanh Tuyết lướt tới lướt lui trên người anh, khóe môi mỉm cười: "Anh cõng tôi xuống núi được không? Mình tìm quán nào ăn chút gì đi, tôi sắp đói chết rồi."

Nhắc đến ăn, Trần Phàm mới chợt thấy bụng mình cũng đang réo cồn cào. Anh đã gần một tháng nay hầu như chưa an thứ gì. Neu không phải thể chất đã sớm khác người, e là đã chết đói dưới đó từ lâu.

Anh lập tức gật đầu: "Được!"

Thế là anh lại cõng Diệp Thanh Tuyết, nhanh chóng xuống núi Quỷ Động, và phát hiện mấy chiếc xe đậu ở lưng chừng núi.

Diệp Thanh Tuyết mở một chiếc xe, kéo xuống một vali hành lý, lựa một bộ quần áo đưa cho Trần Phàm: "Vừa hay có mấy bộ đồ mới, anh thay tạm đi."

Trần Phàm cũng không khách sáo, nhận lấy quần áo cảm ơn một tiếng, rồi đi sang phía đối diện với chiếc xe, cởi bỏ bộ đồ rách nát dính đầy máu khô trên người.

Khi anh cởi áo ra, có thể thấy chỗ ngực bụng từng bị rạch toạc nay đã không còn một vết sẹo, bản thân anh cũng không khỏi thầm cảm khái sự thần kỳ trong y thuật của sư phụ!

Lúc này anh còn cảm nhận rõ tim mình đập mạnh mẽ đến nhường nào, máu trong người thì như song Trưong Giang, cuồn cuon tuon chay khap than thể!

Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazzmoi.com. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!