Tối nay cuộc chiến tình trường này, dù thế nào cũng không thể tránh khỏi.
Mộ Thiên Vũ đã quyết định qua đêm ở đây, vốn có thể xảy ra nhiều chuyện mờ ám, nhưng nếu Giang Vãn Tinh nhất quyết ở lại, mọi chuyện tốt đẹp đều bị phá hủy, trừ phi ...
Trừ phi cô ấy sẵn lòng ngủ chung!
Giang Vãn Tinh cúp máy, cắt trái cây xong, mới bưng đĩa qua, đặt trước mặt Tô Vô Tế: "Nào, ăn đi."
Tô Vô Tế nhìn đĩa trái cây trước mặt, táo được cắt thành miếng nhỏ, cam bóc thành từng múi, thậm chí nho ... cũng được bóc vỏ!
Tô Vô Tế hỏi: "Bình thường cô đều ăn trái cây như vậy sao?"
Giang Vãn Tinh nói: "Không đâu, chẳng phải thấy anh không tiện sao ... Anh có cần tôi đút cho không?"
"Không cần, không cần." Tô Vô Tế ho hai tiếng, dùng hai ngón tay cầm nĩa, đưa quả nho đã bóc vỏ vao miệng.
Nếu không có Mộ Thiên Vũ ở đây thì được chăm sóc thế này cũng sướng thật!
"Tôi vừa xin nghỉ phép, vài ngày tới sẽ ở đây." Giang Vãn Tinh chủ động nói: "Bảo vệ của anh, Tiểu Bàng, hậu đậu, chắc không chăm sóc được anh, để tôi lo."
Tô Vô Tế vội tìm lý do: "Thế sao được? Các phòng khác ở đây đều chưa dọn dẹp, cũng chẳng có chăn ga gối sạch sẽ đâu."
Mới vừa bảo Mộ Thiên Vũ, mỗi phòng đều sạch sẽ!
Giang Vãn Tinh cười nhẹ nhàng: "Không sao đâu, trong cốp xe tôi có túi ngủ, ngủ dưới sàn phòng khách cũng được, ngủ sofa cũng không vấn đề gì, hơn nữa, lúc ở phòng anh, tôi cũng ngủ sofa ... "
Nói đến đây, Giang Vãn Tinh bỗng nhớ đến cái sofa từng bị nhuộm đỏ, mặt nóng lên, không nói thêm nữa.
Tô Vô Tế nói: "Vậy cô cũng phải rửa ráy chứ, bên tôi lại không có khăn và đồ thay cho phụ nữ ... "
Anh thực sự không tìm được lý do để đuổi người đi.
Giang Vãn Tinh nói: "Yên tâm, tôi đã mang theo hết rồi."
Tô Vô Tế mặt như muốn khóc: "Cô nghĩ chu đao thật, tôi quả thực rat yên tâm ... "
Chị gái ơi, chị hậu đậu thế này sao vào được đặc nhiệm? Tiểu Bàng chắc là em trai thất lạc lâu năm của chị nhỉ!
Và lúc này, trên lầu truyền đến một giọng nói:
"Vô Tế, tôi tắm xong rồi."
Khi giọng của Mộ Thiên Vũ vang lên, Giang Vãn Tinh lập tức đứng bật dậy.
Tô Vô Tế chỉ cảm thấy da đầu tê rần!
Ngay sau đó, Mộ Thiên Vũ từ trên lầu đi xuống.
Cô mặc chiếc váy ngủ dài tay màu xanh nhạt của Park Nhạn Hi, mặc dù không phải kiểu hai dây, phần trên hầu như không có bao nhiêu da thịt lộ ra ngoài, nhưng cảm giác ấm áp vẫn tràn ngập.
Có đôi khi, phụ nữ mặc đồ ngủ ở nhà trông quyến rũ hơn nhiều so với mặc đồ gợi cảm!
Váy ngủ này khá dài, hơi quá đầu gối một chút, nhưng đôi chân trơn bóng trên cầu thang khiến người ta không khỏi mơ màng.
Lúc này, Tô Vô Tế bỗng nhớ đến lời dặn của Park Nhạn Hi trước khi đi ...
Anh không khỏi nhìn thêm hai lần - Không biết dưới váy ngủ có phải loại đồ lot mỏng tang, dùng một lần không nữa?
Tuy nhiên, ngay sau đó, Tô Vô Tế nhận ra rằng mình còn có chuyện quan trọng hơn để chú ý!
Chiến trường tình cảm đã bắt đầu rồi!
Mộ Thiên Vũ dừng lại trên cầu thang, nụ cười trên mặt cô bỗng tắt ngấm.
Giang Vãn Tinh cũng vậy, trên mặt cô hiện rõ sự ngạc nhiên.
"Ờ thì, để anh giới thiệu một chút ... " Tô Vô Tế ho khan hai tiếng, cười ngượng ngùng: "Thiên Vũ, đây là ... "
Tuy nhiên, Mộ Thiên Vũ sau giây phút bất ngờ ngắn ngủi, dường như có chút vui mừng, cô hoàn toàn không để ý đến lời giới thiệu của Tô Vô Tế, nói thẳng: "Chị Vãn Tinh, sao chị lại đến đây?"
Biểu cảm của Tô Vô Tế cứng đờ: "Hả? Các cô quen nhau?"
Giang Vãn Tinh quay đầu nhìn Tô Vô Tế một cái, sau đó mới trả lời: "Nghe nói Tô Vô Tế bị thương, chị đến thăm ... Thiên Vũ, sao em cũng ở đây?"
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!