Tô Vô Tế thật sự không ngờ rằng Giang Vãn Tinh lại xuất hiện trước mặt mình như vậy!
"Cô ... cô sao lại đến đây?"
Tô Vô Tế lập tức đứng dậy, vội đưa bàn tay đang băng trắng lên chỉ vào Giang Vãn Tinh, lời nói trở nên lắp bắp hơn nhiều.
Tối nay gì mà hết người này tới người kia kéo đến vậy? Không ai chịu đến lệch giờ một chút cho tôi nhờ à?
Giang Vãn Tinh bước vào, không nhìn đến cơ bắp ngực và bụng lộ ra của Tô Vô Tế, ánh mắt đầu tiên đã rơi vào đôi tay của anh.
"Tay bị thương nặng thế này sao?" Giọng cô có chút lo lắng.
Thực ra, vết thương trên tay Tô Vô Tế không nghiêm trọng lắm, chỉ là Park Nhạn Hi xót xa cho anh, nên dùng nhiều băng hơn, quấn dày một chút.
"Hai, vết thương nhỏ thôi, không cần lo lắng." Tô Vô Tế nói không mấy quan tâm: "Cô cũng là người trong quân đội, vết thương này có đáng để cô bay từ Thủ đô đến đây không?
"Đáng chứ." Giang Vãn Tinh lắc đầu, mắt mang một cảm xúc khó tả: "Chiều nay tôi đã xem video giám sát rồi, tôi thay mặt Bạch Húc Dương cảm ơn anh."
Tô Vô Tế ngồi lại sofa, cười rộng miệng: "Cô thay hắn cảm ơn tôi? Vậy tính là chuyện gì đây?"
Giang Vãn Tinh trông rất nghiêm túc: "Anh ấy là bạn thân của tôi, anh ấy bắt nạt anh, anh lại không ngừng nhường nhịn, thậm chí còn bất chấp nguy hiểm cứu anh ấy, tôi biết ... "
"Cô biết cái gì?"
"Tôi biết, anh làm tất cả vì tôi." Giang Vãn Tinh nói: "Là để tránh cho tôi khó xử ở giữa."
Tô Vô Tế sững người một lúc ... Cô ấy có thể tưởng tượng ra điều đó sao?
"Haizz, thật không phải vậy." Tô Vô Tế ho khan hai tiếng: "Cô đừng tự đa tình nữa.”
Giang Vãn Tinh: "Anh đừng phủ nhận nữa, tôi biết, anh luôn âm thầm làm nhiều việc, nhưng miệng không bao giờ nói ra."
Tô Vô Tế có chút bất lực: "Thôi được rồi, cô nghĩ sao thì nghĩ, dù sao tôi không cần lời cảm ơn của cô."
Giang Vãn Tinh trông rất nghiêm túc: "Anh có cần hay không là chuyện của anh, tôi có cảm ơn hay không là chuyen của tôi."
Tô Vô Tế dùng những ngón tay còn lại gãi đầu.
Anh nói: "Được rồi, tôi đã nhận được tấm lòng của cô, muộn rồi, cô nên về sớm đi."
Mộ Thiên Vũ vẫn đang tắm đấy!
Nhìn thời gian này, chắc cũng sắp xong rồi!
Giang Vãn Tinh nghe Tô Vô Tế giục người, không có ý định rời đi ngay, vẫn ngồi trên sofa tiếp tục nói: "Tôi biết, anh có ý kiến với bọn tôi - mấy cậu ấm cô chiêu trong đại viện, Bạch Húc Dương hành xử ngạo mạn, khiến anh bực mình, nên anh đối với tôi cũng ... "
Cô nàng thiếu tá này lại tự biên tự diễn nữa rồi!
Tô Vô Tế gần như muốn khóc.
Cô tưởng tượng giỏi thế, sao không đi làm nhà văn luôn đi?
Đi sớm chút đi, đừng phá hỏng chuyện riêng của tôi tối nay!
"Cô đi nhanh đi." Tô Vô Tế không vui thúc giục: "Tôi cũng nên đi ngủ rồi, dù sao cũng đã xuống nước cứu người, mất sức nhiều quá, giờ thấy hơi mệt rồi."
Giang Vãn Tinh nhìn đôi tay của Tô Vô Tế: "Vậy tôi càng không thể đi."
Tô Vô Tế: "Gì cơ?"
Giang Vãn Tinh lại nhìn qua phòng khách rộng lớn này, hỏi lại: "Anh sống ở đây một mình sao?"
Tô Vô Tế cũng không trả lời thẳng: "Có vấn đề gì à?"
"Vậy để tôi rửa chút hoa quả cho anh."
Giang Vãn Tinh nói, cởi cúc áo quân phục, tháo áo khoác ra.
Phần vạt áo sơ mi của cô được cắm vào trong quần, làm nổi bật vòng eo mảnh khảnh mềm mại một cách rõ ràng.
Trong lòng Tô Vô Tế: Cô rửa hoa quả thì rửa hoa quả, cởi áo làm gì, có định đi không đây?
Giang Vãn Tinh cởi khuy cổ tay, xắn tay áo sơ mi lên, lộ ra cánh tay nhỏ nhắn, trắng trẻo, mềm mại như đốt ngó sen, động tác rất thuần thục.
Cô sau đó lấy táo, cam, nho từ trong túi xách mình mang theo, đi đến bếp bên cạnh phòng khách bắt đầu rửa.
"Anh chờ chút, sẽ xong ngay." Giang Vãn Tinh nói.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!