Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Bản Lĩnh Chiến Thần (Bản Sắc Thần Y)

Nghe thấy Chu Chí Võ chưa đánh đã khai, tất cả mọi người đều hiểu ra, ông Chu Chí Võ này đang tranh thủ tình thương, nhưng trên thực tế không hề có chuyện như ông ta vừa nói.

“Bây giờ không giả vờ nữa à? Được thôi, đi ra đi, bất kỳ ai làm chuyện sai trái cũng đều nên chịu cái giá thích đáng, ông cũng không là ngoại lệ”, Trần Triệu Dương không chút lưu tình, trực tiếp để bảo vệ lôi ông ta ra ngoài.

“Đừng mà, tôi không muốn mất tất cả”, giờ đây Chu Chí Võ tuyệt vọng tột cùng.

Khi bảo vệ dựng ông ta lên, định lôi ra ngoài thì ông ta đột nhiên ngẩng đầu, giống như trước khi chết đuối vớ được cọng rơm, hét lớn: “Chuyện này không phải tôi cố ý đâu, có người sai khiến tôi...”

“Đợi chút đã”, nghe thấy lời Chu Chí Võ, Trần Triệu Dương phút chốc nổi hứng thú, anh phải xem xem, rốt cuộc người mà Chu Chí Võ nói đứng sau sai khiến là ai?

“Cậu phải đồng ý với tôi, không được cướp sản nghiệp của tôi, nếu không tôi sẽ không nói gì cả”, Chu Chí Võ thấy Trần Triệu Dương đã nổi hứng thú, đẩy bảo vệ ra, mang vẻ đắc ý đi đến trước mặt Trần Triệu Dương.

Ông ta cho rằng bản thân đã năm chắc thứ Trần Triệu Dương muốn, nếu như Trần Triệu Dương muốn biết ai đứng sau, chắc chăn sẽ đồng ý với điều kiện của ông ta.

“Thôi ông đừng nói nữa thì hơn, dù sao thì người đứng sau hận không phải tôi, mà là ông”, Trần Triệu Dương phẩy tay, không hề có ý thỏa hiệp.

Sau đó Trần Triệu Dương nói với hai người bảo vệ: “Mau ném tên rác rưởi này ra ngoài cho tôi”.

Chu Chí Võ vốn đang dương dương tự đắc, nghe thấy thế liền hoảng hốt, đặc biệt là hai tên bảo vệ đáng chết kia lại dựng ông ta dậy, ông ta vốn không cao, đứng trước hai người bảo vệ cao to lực lưỡng thì ông ta không có chút xíu phản kháng nào.

“Đừng, đừng mà, tôi nói, tôi nói là được chứ gì”, lần này Chu Chí Võ sợ thật rồi, Trần Triệu Dương là kiểu rằn mềm gì đều không có tác dụng.

Hơn nữa, Trần Triệu Dương nói đúng, tên Chu Hán Khanh trốn ở phía sau, bản thân ông ta thì phải xông lên tiền tuyến, cuối cùng là bản thân mình khuynh gia bại sản, chứ đâu phải Chu Hán Khanh, sao mình phải bảo vệ hắn?

Chẳng bằng nói rõ kẻ đứng sau cho Trần Triệu Dương, chí ít thì từ thực lực của Trần Triệu Dương, có khả năng đối đầu với Chu Hán Khanh, cho dù không thể đối chọi thì cũng gây ảnh hưởng xấu đến Chu Hán Khanh.

“Buông ông ta ra, để ông ta nói”, Trần Triệu Dương hất hất tay, hai người bảo vệ kia liền thả Chu Chí Võ xuống.

“Hi vọng lần này ông đừng nói lời vô ích nữa, nếu không thì cho dù ông muốn nói, tôi cũng chưa chắc muốn nghe”, Trần Triệu Dương nhìn Chu Chí Võ, căn bản không cho ông ta cơ hội quanh co dài dòng nữa.

Nghe lời Trần Triệu Dương nói, Chu Chí Võ vốn còn muốn ra giá với với anh tức khắc, xem ra lần này mình xong đời rồi.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazzmoi.com. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!