- Là như thế này, hôm nay nhìn mọi người phẫu thuật, tôi và viện trưởng Tô đã thảo luận với nhau một chút, chúng tôi cảm thấy các cậu là người có năng lực sẽ làm tốt hạng mục nghiên cứu phẫu thuật.
- Vì lẽ đó, chúng tôi quyết định sẽ tổ chức cuộc họp một lần nữa về vấn đề chi phí cho nghiên cứu, dù sao ... bệnh viện không thể để các bác sĩ tự móc tiền túi, thắt eo buộc bụng làm nghiên cứu, nếu chuyện này truyền ra ngoài, người khác sẽ chê cười thế nào!
- Ngày hôm nay trở về, tôi và viện trưởng Tô sẽ xem thật kĩ về kế hoạch hạng mục nghiên cứu lần này của mọi người, ngày mai chúng tôi sẽ trả lời.
Sau khi nghe Ngô Đồng Phủ nói mấy câu, trong lòng hai người Hà Chí Khiêm và Từ Tử Minh đã không thể kiềm nén, vô cùng hưng phấn kích động!
Nếu như bệnh viện có thể hỗ trợ kinh phí để nghiên cứu, đây là một chuyện tốt, mặc dù các bác sĩ, các y ta đã đồng ý dùng tiền thưởng của bản thân, ... thế nhưng, thân là một chủ nhiệm, lương tâm của họ sẽ có cảm giác hổ thẹn.
Thế nhưng hiện tại vẫn chưa thống nhất ý kiến!
Vào lúc này, Hà Chím Khiêm, Từ Tử Minh, Tô Hạo Cường và Ngô Đồng Phủ, nhìn chằm chẳm vào Trần Thương.
Vào lúc này, họ hiểu rõ, người có thể thay đổi tất cả những thứ này không ai khác.
Chính là Trần Thương!
Trần Thương đã dùng tay nghề của chính mình để phẫu thuật, dùng kỳ tích chứng minh chính mình.
Thực tế, Trần Thương dùng hành động để chứng minh: Chúng ta có thể làm được!
Từ những việc làm mà Trần Thương và mọi người đã làm, chủ nhiệm chỉ biết thở dài, dù sao cũng không thể làm điều gì khác được, dù sao mọi người cũng rất giỏi
Tô Hạo Cường nhìn Trần Thương nói:
- Bác sĩ Trần và mọi người đã làm rất tốt, cảm ơn.
Câu nói sau cùng của Tô Hạ Cường đã làm mọi người chú ý, họ nhìn cham chẵm viện trương Tô từ trước đến nay ăn nói khó nghe, hôm nay lại nói chuyện nghiêm túc, khác lạ so với mọi ngày.
Chủ nhiệm Tô cũng có thể nói lời như vậy?
Không sai!
Tô Hạo Cường có thể!
Chỉ cần là mọi người có thể phát triển tên tuổi của bệnh viện, có thể giúp người bệnh có cuộc sống tốt, chịu thua thì thế nào? Nhận thua cũng không sao?
Tô Hạo Cường cười cười, không nhăn nhó nữa ngược lại thoải mái nói tiếp:
Toi thua nhan, toi ... Đanh gia thap nguoi co nang luc cua cac cau, boi vì kinh phi hang mục nghiên cứu khoa học của bệnh viện có hạn, tôi không thể không thận trọng, thân là người phụ trách, tôi chắc chắn phải để dành thép tốt dùng làm lưỡi đao.
- Thế nhưng hiện tại, tôi tin tưởng các cậu, đối với hạng mục lần này, chúng ta chắc chẳn sẽ thành công!
- Làm rất tốt, chúng ta bắt đầu làm!
Nói xong mấy câu, Tô viện trưởng tỏ ra rất coi trọng Trần Thương, chắp tay cám ơn Trần Thương
Nếu tính tuổi của Trần Thương nhỏ hơn viện trưởng Tô gần mười mấy tuổi nghề bác sĩ.
Trần Thương có thể chinh phục Tô Hạo Cường, cũng chinh phục được họ!
Trần Thương và mọi người rời phòng phẫu thuật, vừa ra cửa lớn đã nhìn thấy rất nhiều người đứng ở cửa ra vào.
Trước mắt Trần Thương có rất nhiều người như đang bao vây làm cho Trần Thương hoang mang.
Có cả người nhà Vu Uyển, còn có rất nhiều người mà Trần Thương không nhận ra.
Thế nhưng thấy Trần Thương đi ra, mọi người dồn dập đứng dậy, khẩn trương nhìn họ.
- Bác sĩ ... Phẫu thuật có thành công hay không?
Mẹ của Vu Uyển liền hỏi.
Trần Thương gật đầu:
Trong luc phẫu thuat xảy ra một số chuyen nhỏ ngoai y muốn, thế nhưng hiện tại Vu Uyển đã an toàn, nhưng chúng tôi vẫn phải tiếp tục quan sát.
Nghe thấy câu nói này, phía dưới mọi người xôn xao
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!