Trần Thương vừa mới bởi vì Cát Ngọc cấp cứu bài tiết Adrenalin đã tiêu hao hết, sau khi nghe thấy ngâm nước nháy mắt đã đứng dậy, sau đó vội vàng chạy về phía xe cấp cứu.
- Đi!
Một câu cũng không kịp nói quá nhiều, mau lên xe!
Mà lại nói, đối với việc đuối nước tổn thương bản thân cũng không phải việc gì dễ nói, chỉ có thể tranh chút thời gian hơn vài giây.
Hiện tại chỉ có thể chờ mong người nhảy sông không ngâm nước quá lâu mà thôi!
Bình thường thì nếu như có thể ở giai đoạn đầu hầu co giật (đuối nước trong 1 đến 2 phút) được cứu vớt thì sẽ không có việc gì lớn, tối đa cũng chỉ biểu hiện là hít thở không thông dẫn đế thiếu oxy, sau khi được cứu vớt lên thì đại đa số người có thể khôi phục lại được như lúc ban đầu.
Thế nhưng nếu như vào thời kì cuối khi hầu co giật, sự việc đuối nước đạt đến ba bốn phút, việc này phải nói là tương đối phiền phức!
Nếu việc này lại kéo dài một chút, cao hơn 5 phút, hiện tại Trần Thương cũng không dám đảm bảo có thể cứu được hay không.
Trên xe, cảm xúc của tiểu Kha hơi bất mãn, ngày bình thường lúc khẩn trương cô thích dùng phương thức nói chuyện để giải quyết.
Nhưng mà bây giờ trên xe cả người mặt đen lại không thích nói chuyện.
Trần Thương thấy thế cũng tò mò hỏi:
Thế nào? Sao lại mất hứng như vậy?
Tiểu Kha bất đắc dĩ nói:
- Tôi đang cảm thấy người tự sát rất quá đáng.
- Mỗi ngày có nhiều người cố gắng vì có sức khỏe mà cố gắng sống đến như vậy, họ ... Có chút quá không trân quý tính mạng của chính mình.
- Mà lại nói, mỗi ngày cả nước bởi vì người tự sát cần phải lãng phí bao nhiêu tài nguyên chữa bệnh, rất nhiều người vì cứu họ mà lãng phí tính mạng của mình, tài nguyên chữa bệnh là có hạn ... Ai!
Nói tới đây, tiểu Kha bất đắc dĩ thở dài.
Mà đúng lúc này, tiểu Kha lại nghĩ tới Cát Ngọc:
- Còn có, Cát Ngọc cũng là người vô tội, dựa vào cái gì cha mẹ phạm sai lầm lại phải để con cái nhận hậu quả chứ, vốn các người đã không làm tốt một phần trách nhiệm của cha mẹ, cần gì phải như vậy chứ?
- Còn không bằng cùng với tôi mở phòng khám đi, không quen không biết, chờ đợi ở bệnh viện.
Nói đến đây, tiểu Kha không khỏi xúc động một tiếng.
Lúc này, lão Hạ đang lái xe bất đắc dĩ cười nói:
- Tiểu Kha, đây chính là cuộc sống, tôi lái xe cấp cứu hơn ba mươi năm, vừa mới bắt đầu cũng giống như cô, thấy cái gì cũng là vô cùng căm phẫn bất bình, thế nhưng dần dần tôi phát hiện, thật ra sau lưng mỗi người đều có một việc xưa, mà nào có cái gì tuyệt đối đâu, người tốt người xấu cũng thế.
- Bên trong ký ức của tôi đặc biệt rõ ràng, lúc ấy tôi mới 30 tuổi, đi đón chính là một tên tội phạm, hắn cướp bóc một người trong nhà, lúc xuống lầu, trực tiếp từ cửa sổ nhảy ra ngoài, bị thương, tôi lúc ấy đã cảm thấy, tội phạm chết thì chết, cứu làm gì nữa, trừng phạt như thế là đúng tội.
- Người đàn ông được chữa khỏi, sau đó đã bị phán án 8 năm, sau đó có một lần tôi xem tin tức, thấy được một tin tức, sau khi tên tội phạm này được ra tù, vì giành lại trẻ em từ trong tay bọn buôn người mà bị đâm ba mươi dao, nhưng quan trọng chính là hắn không buông tay.
- Sau đó điều tra mới biết được, lúc ấy, tên tội phạm này vì cứu con của mình nên mới hết cách, bí quá hóa liều, đi cướp tiền.
- Mà lúc đó, cái nhà bị cướp kia, kết quả cô biết rõ họ đã làm gì không? Người nhà kia mới không phải thứ gì tốt, người nhà đó chính là một bọn buôn người!