Trần Thương giải thích:
Nếu như trong gia đình có bệnh tiểu đường di truyền, tất cả những việc này đều dễ giải thích.
- Đứa bé có thể chưa đi khám sức khỏe, tôi nghĩ có thể là do chế độ ăn uống bình thường tương đối không đều, lâu ngày ăn đồ ăn vặt, ăn quá nhiều thức ăn có đường, nhiều calo đã khiến máu trong tình trạng cô đặc lâu ngày, mới hiện ra dạng máu đặc thù như vậy.
- Về sau, các người làm cha mẹ nên chú ý một chút đến chế độ ăn uống của con cái, bản thân đã tồn tại nhân tố di truyền, cộng thêm ăn uống không kiểm soát được, thì rất dễ xảy ra vấn đề!
Hiện tại trong mau co rat nhieu mo, chac chan phai tien hanh tuần hoàn ngoài cơ thể, lọc ra những thứ mỡ màu trắng trong máu.
Nói đến đây, Trần Thương hít một hơi thật sâu:
- Hơn nữa, người bệnh còn đang bị viêm tụy cấp nặng, chúng ta cần phải phẫu thuật viêm tụy sau khi lọc máu, nói chung, nguy hiểm rất lớn.
- Cái này cần chữ ký của hai người.
Giờ phút này, sau khi Vi Nhã Ngọc nghe thấy thì liên tưởng đến phòng trong căn nhà.
Socola, gà rán, Hamburger đóng hộp ... trong tủ lạnh đều là nước Cocacola ...
Nghĩ đen đay, trong lòng Vi Nhã Ngọc đốt lên một loại lửa giận!
Khi cô đi, đã dặn đi dặn lại, chỉ lo lắng con gái xảy ra vấn đề!
Người giúp việc đâu?
Người giúp việc cũng bị sa thải rồi!
Vi Nhã Ngọc càng ngày càng tức giận.
Vừa vặn vào lúc này, Cát Hưng Nghiệp mặt đầy phức tạp đi đến.
Sau khi thấy Trần Thương, đang muốn nói chuyện.
Chỉ nhìn thấy Vi Nhã Ngọc giơ lên một bàn tay!
Choàng váng, vang dội vô cùng!
Nhưng ...
Điều làm mọi người kinh ngạc chính là, một cái bạt tay này là đánh lên mặt Cát Hưng Nghiệp không một chút gợn sóng.
Lúc này, Vi Nhã Ngọc đang nổi nóng:
- Hay cho anh, Cat Hung Nghiep này, toi chỉ la đi ra nước ngoai nửa năm! Nửa năm đã biến thành như vầy? Nếu như tôi đi một năm, có phải cái nhà này không còn là nhà nữa không?
- Bác sĩ nói cho tôi biết, bây giờ con của chúng ta đang gặp nguy hiểm, tính mạng nguy hiểm bất cứ lúc nào!
Nói đến đây, Vi Nhã Ngọc khóc, nước mắt chảy dài.
Cô nhìn chằm chằm vào Cát Hưng Nghiệp:
- Anh nói xem, anh ở nhà đã làm cái gì?
- Anh nhìn trong phòng con gái đều là cái gì? Lúc tôi đi, anh đã hứa thế nào?
- Anh xứng à?
Tôi không noi đen liệu anh có phải là một người chồng đủ tiêu chuẩn hay không, nhưng tôi hỏi anh, anh có phải là một người cha đủ tiêu chuẩn hay không?
Anh xem đay là cai gì! Giay bao benh tình nguy hiểm! No mới bao nhiêu? 15 tuổi! Anh nói xem nó bây giờ phải làm sao?
Cát Hưng Nghiệp nghe thấy lời nói của Vi Nhã Ngọc, hít một hơi thật sâu, thì ra ... cô ấy đều biết hết rồi.
Nhưng ... phòng của con gái đều đã được thu dọn sạch sẽ, sao cô ấy phát hiện được?
Cât Hưng Nghiệp cũng không muốn tranh cãi ầm ĩ, việc đến nước này, giải thích cũng không còn ý nghĩa gì nữa!
- Đều là lỗi của anh, em không sai!
Cát Hưng Nghiệp từ tốn nói:
Vượt quá giới hạn là do anh không đúng, bệnh truyền nhiễm cũng không phải do anh cố ý, anh biết ý của em, li hôn đi.
- Anh không tốt, nhưng em tốt à?
- Tối thiếu thì mỗi ngày anh đều ở bên cạnh con, còn m thì sao? Kết hôn 18 năm rồi, em đã làm cái gì?
Trong mắt của em chỉ có sự nghiệp, nha! Có thể còn có việc khác nữa, nh cũng lười nói.