Trong lúc nhất thời, hội trường náo nhiệt yên tĩnh trở lại.
Trần Thương cũng bị nói đến ấm ức ở ngực, bất đắc dĩ nói:
- Ai nói chúng ta kém! Chúng ta chỉ là bước chậm một chút!
Chúng ta không kém hơn họ! Chúng ta chẳng qua chỉ rơi sau mấy năm thôi!
- Lần này, chúng ta phải nói cho thế giới, chúng ta rất trâu bò, mỗi người các anh đều rất trâu!
Nói xong, mắt Trần Thương cũng hơi ẩm ướt.
Anh nhiều lắm là một cậu trai nhiệt huyết hơn hai mươi tuổi, gặp trường hợp như vậy, lập tức cũng không nhịn được.
Trần Thương trực tiếp hai tay cầm lấy mặt nam tử, một đôi đỏ hồng con mắt nhìn chẳm chẳm anh, nói ra từng chữ:
- Tôi cho anh biết, tôi đảm bảo! Lần này, chúng ta phải thắng, phải thắng được thân phận, thắng được vang dội! Thắng được vĩ đại!
- Trần Thương tôi! Chắc chắn sẽ trở thành hội trưởng!
Tôi sẽ cầm hai cái chứng chỉ trở về, một cái là thư mời hội trưởng, một cái là thư mời tổng biên tạp chí!
- Những cai này không phải thành tích của một mình tôi, là của mọi người, là của mỗi một người, chỉ nam của chúng ta, đồng thuận từ các chuyên gia, là nhờ các anh đi hoàn thiện sửa chữa từng cái chi tiết trong đó!
Nói xong, hai người cũng lệ nóng doanh tròng!
Người xung quanh đều không nhịn được lau nước mắt.
Chuyện lần trước, tất cả mọi người giấu ở trong lòng cực kỳ lâu, lần này, cuối cùng thả ra.
Họ cần thắng lợi, cần cổ vũ!
Họ cần chứng minh bản thân cũng là anh hùng, cũng có thể cứu chữa nhân dân của họ.
Nam tử nhiệt lệ cuồn cuộn:
- Tổ trưởng, tôi tin tưởng anh!
Lúc này, vừa một nữ tử lau mắt, nói:
Lần này tôi không đến hiện trường được, sau khi chủ nhiem anh đi chup tam ảnh cho chúng tôi, quay cái video, chúng tôi cũng muốn nhìn nghi thức trao giải.
- Đúng! Mọi người quay cái video, chúng tôi phải chứng kiến giờ khắc đó!
- Được! Không có vấn đề, tôi đi tới cái gì cũng không làm, chuyên môn phát video cho mọi người!
Tôn Quảng Vũ mắt đỏ.
Nhìn mặt mũi mọi người tràn đầy chờ mong, Trần Thương bất đắc dĩ nắm tay, lần này, tôi chắc chắn phải thắng!
Không chỉ có thủ đô, rất nhiều nơi đều xảy ra một màn này.
Tất cả rất cố gắng đi hoàn thiện chỉ nam, đều đi cố gắng làm tốt chuyện này.
Khoảng thời gian này vừa đến, không ai thư giãn.
Cũng vì hội nghị lần này.
Chúng ta phải chứng minh bản thân, chứng minh chúng ta không kém bất kì ai, chứng minh một lần lại một lần thành công chúng ta lấy đến những năm này, cũng không phải bám vào trên chỉ nam quốc tế của các anh.
Chúng tôi muốn nói cho thế giới, tiểu tổ chữa bệnh khoa Ngoại tổng hợp Trung Quốc chúng tôi đã mạnh lên!
Rượu hết người tán.
Tất cả mọi người uống nhiều.
Khi Trần Thương lảo đảo đứng dậy đi ra tính tiền, giám đốc mang theo một đám phục vụ mở cửa đi vào.
Trần Thương nói:
- Xin chào, trả tiền.
Tôn Quảng Vũ kéo Trần Thương lại: