- Có chuyện nói thẳng.
Tiêu Nhuận Phương và Chương Dụ từng quen biết, biết rõ tính cách của Chương Dụ, điển hình vô sự không đăng tam bảo điện, người có sao nói vậy.
Chương Dụ nói thẳng:
- Tôi muốn rời khỏi Tiểu tổ nghiên cứu rò tụy quốc tế, không chỉ có tôi, còn muốn mang tất cả thành viên quốc gia chúng tôi rời khỏi! Nói đơn giản một chút, tiểu tổ Ngoại tụy Trung Quốc chúng ta sẽ rời khỏi Tiểu tổ nghiên cứu rò tụy quốc tế!
Lời này vừa nói, Tiêu Nhuận Phương lập tức sửng sốt!
Viện sĩ Chương này sao có thể làm ra chuyện như vậy?
Tiêu Nhuận Phương lập tức nhíu mày:
- Vì sao?
Tôn Quảng Vũ lúc này mới nói ra chuyện kia kỹ càng một lần.
Sau khi trình bày, trong phòng yên tĩnh trở lại.
Lông mày Tiêu Nhuận Phương cũng nhíu chặt lại, lần này, đối phương rất rõ ràng hơi quá đáng.
Chương Dụ cười giễu một tiếng:
- Đối phương căn bản không để chúng ta vào mắt, một tổ chức như vậy, chúng ta tham gia còn có ý nghĩa gì?
- Mà lý niệm va nghiên cứu của Trần Thương, còn dẫn trước tiểu tổ rò tụy gì kia rất nhiều, chúng ta gia nhập chẳng qua là cống hiến cho những người kia, không đáng!
- Chúng ta hoàn toàn có thể tự mình làm!
- Vì vậy tôi muốn lui ra, chính mình làm chính mình, ai nguyện ý thêm vào bên đây, thì thêm vào, người nào không nguyện ý thêm vào thì chúng tôi cũng không quan trọng!
Sau khi Tiêu Nhuận Phương nghe xong, hít sâu một hơi.
Chuyện này, nói lớn cũng có thể lớn, nói nhỏ cũng có thể nhỏ.
Mấu chốt là xem ở chỗ giải quyết như thế nào.
Tiêu Nhuận Phương hỏi:
- Yêu cầu đối phương xin lỗi không được à?
Năm người không nói lời nào!
Đây cũng không phải vấn đề xin lỗi có thể giải quyết.
Ông Chương nhìn Tiêu Nhuận Phương:
Lãnh đạo, học thuat phải ton nghiêm cũng như nha van phải ngông nghenh, chúng tôi là những nhà nghiên cứu học vấn, làm nghiên cứu nếu như ranh giới cuối cùng trong lòng mình còn thủ không được thì chúng tôi còn có thể làm cái gì!
- Chuyện lần này, không có thương lượng, nếu như tổ chức không đồng ý, Chương Dụ tôi không nói hai lời, rời khỏi tất cả tổ chức hiện tại, một thân vinh dự này tôi thà không cần!
Chương Dụ khí phách nói ra một câu làm cho trong phòng lâm vào yên tĩnh.
Tiêu Nhuận Phương cũng bị lời này của Chương Dụ làm sửng sốt!
Cô đứng dậy nhìn ngoài cửa sổ, do dự nửa ngày.
Sau một lúc lâu, Tiêu Nhuận Phương đột nhiên quay người, vỗ bàn một cái:
- Tôi phê chuẩn!
Một câu, năm người đều cười!
Tiêu Nhuận Phương nhìn năm người, hít sâu một hơi nói:
- Thế nhưng phải làm cho thật tốt, tôi không hi vọng chúng ta bị người khác chế giễu, nói chúng ta không biết tự lượng sức mình rời khỏi tổ chức này.
Các anh có thể xúc động, có thể nhiệt huyết! Thế nhưng không thể lấy sức khỏe của người dân trả giá cho hành động của các anh!
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!