Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Bác Sĩ Nguy Hiểm - Bác Sĩ Thần Thông - Trần Thương (FULL)

Trong lúc nhất thời Tôn Quảng Vũ vô cùng tức giận!

Nhưng Trung Quốc ở trong Tiểu tổ nghiên cứu rò tụy Quốc tế cũng có một phó hội trưởng, liên tiếp xảy ra hai chuyện như thế, chẳng lẽ Chương viện sĩ hắn không biết?

Nghĩ tới đây, Tôn Quảng Vũ muốn gọi điện thoại liên lạc thử, thế nhưng vừa xem thời gian đã chín giờ rưỡi, quyết định ngày mai tự mình đi đến đó gặp mặt trực tiếp nói chuyện.

Bên này, sau khi Tôn Quảng Vũ tắt điện thoại, lần lượt Hà Chí Khiêm nhận đến rất nhiều điện thoại và quan tâm của đồng sự.

Nghe xong Hà Chí Khiêm nói, họ đều là tức giận không gì sánh được, nguyên một đám lòng đầy tức giận.

- Tổ chức rác rưởi như vậy, rút là tốt! Mẹ nó, ngày mai tôi cũng xin rút!

Những lời như vậy Hà Chí Khiêm không chỉ nghe được một lần.

Cái thứ nhất Hà Chí Khiêm là an ủi.

Cái thứ hai Hà Chí Khiêm là xúc động!

Thế nhưng khi lần lượt những lời nói như vậy càng ngày càng nhiều, trong lòng Hà Chí Khiêm đột nhiên dâng lên một ý nghĩ mà đến cả bản thân anh kích động thậm chí hơi run rẩy!

Nghĩ tới đây, anh tranh thủ thời gian kiềm chế lại, quyết định ngày mai tìm mọi người nói chuyện một phen!

Mà xế chiều ngày hôm sau, Trần Thương đi một chuyến đến Hiệp Hòa gặp ông Tần một chút.

Nhìn thấy Trần Thương đến, ông cụ cực kỳ vui vẻ.

Dặn dò y tá nâng giường lên, chủ động cầm quả táo trong tay đưa cho Trần Thương.

- Rất tốt, đồng chí trẻ, mấy ngày nay ngày nào tôi cũng xem đi xem lại video phẫu thuật ngày đó của cậu!

- Rất giỏi, làm cho mấy người Mayo cảm thấy không bằng!

Ông cụ rất hưng phấn, nằm ở trên giường bệnh mặt mày hớn hở nhìn Trần Thương.

Trần Thương chẳng qua là cười cười, nói:

Tieu nha đầu qua đay, chau co nghe thay khong, Tran bac sĩ người ta không cho ăn trái cây, lần sau người khác đưa đến cửa ra vào thì cháu cứ trực tiếp lấy đi phân chia ra cho các y tá, cầm về chất đống ở ta chỗ này cũng là chiếm chỗ.

Y tá cười cười.

Tất cả mọi người rất ưa thích ông Tần, một chút kiêu ngạo cũng không có, hoàn toàn giống như ông cụ bên hàng xóm.

Trần Thương cũng bồi tiếp ông cụ hàn huyên, ông một lời tôi một câu, hai người cũng là hợp ý, trò chuyện vui vẻ.

Ông cụ xúc động một tiếng:

- Tốt! Thật tốt!

- Tôi sống tới hôm nay, 85 tuổi đã đủ rồi! Thật đủ rồi, kiếm lời lớn! Tôi tốt số hơn những chiến hữu kia, sống đến nay, thật ra ... có đôi khi tôi cảm thấy, ta là đang sống thay họ, tôi phải dẫn con mắt của họ đi tận mắt nhìn.

- Nhìn thấy các cậu đều trưởng thành, nhìn tổ quốc chúng ta càng ngày càng phát triển, nhân dân chậm rãi giàu mạnh, thật tốt! Trong lòng tôi là thật vui vẻ.

- Sớm mấy năm tôi không muốn chết, không phải là bởi vì sợ chết, là vì tôi sợ sau khi chết đi, xuống đó không có mặt mũi gặp những thủ trưởng và bộ hạ cũ, chiến hữu cũ của mình! Tôi sợ họ lại hỏi tôi, tổ quốc được chứ? Nhân dân có bình yên không? Cuộc sống có giàu sang không? Ta sợ tôi không trả lời được! Tôi sợ tôi làm không tốt.

Neu may nam truoc chet thi toi la that so hai, the nhung ... bay gio toi không

sợ.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!