- Đúng, anh sẽ trở thành quản sự thường vụ chúng tôi, có quyền lợi như vậy, đương nhiên cũng cần tận nghĩa vụ.
Dù sao những chỉ nam này chúng tôi đều thống nhất dựa theo thành viên và sửa chữa để hoàn thiện, cái này cũng không chỉ một mình anh, đương nhiên, anh cũng có thể trợ giúp cải thiện chỉ nam người khác.
Lần này Trần Thương là hiểu rõ toàn bộ!
Đám người này nha!
Lừa đảo còn muốn làm cường đạo.
Bên này vừa phát thông báo nói phẫu thuật Trần Thương tồn tại vấn đề, không phù hợp tiêu chuẩn.
Một mặt khác đã vội vàng chạy đến muốn hợp tác với anh, thuận tiện lấy đi phẫu thuật và lý niệm của anh, tiếp đó mục đích đánh lấy cải tiến, thậm chí kí tên cũng muốn cướp đi.
Đoán chừng sau đó cũng không phải là Trần thị nữa rồi?
Có thể biến thành phẫu thuật Daphne thức gì đó?
Nghĩ tới đây, Trần Thương đều sắp tức giận cười.
- Xin lỗi, thuật thức phẫu thuật tôi đã hoàn thiện, cũng không cần sự hỗ trợ của các người, còn nữa, tôi căn bản không có bất cứ hứng thú gì với tổ chức của các người!
Trần Thương gọn gàng dứt khoát nói.
Nếu đã biết đối phương tới làm gì, Trần Thương cũng không cần thiết lá mặt lá trái trao đổi.
Daphne sững sờ, lập tức biến sắc, cười giễu nói:
- Người trẻ tuổi, anh quá ngây thơ, không! Anh quá cuồng vọng, cho rằng hoàn thiện một cái thuật thức là một người có thể làm à?
Trần Thương lắc đầu:
Dĩ nhiên không phải, thế nhưng toi co rat nhieu đồng bạn, họ co the giúp tôi hoàn thiện, cũng chẳng cần các người.
- Mục đích hôm nay tôi tới gặp các người, chỉ là muốn nói một câu, tốt nhất là nên nhanh chóng xóa bài đăng phê bình luận văn của tôi đi, bằng không các người sẽ hối hận.
Daphne trực tiếp lắc đầu, đứng dậy rời đi, lúc ra tới cửa, quay đầu nhìn chằm chẳm Trần Thương:
- Anh sẽ hối hận.
Trần Thương không quan trọng nhún vai:
- Rửa mắt mà đợi.
Khi Daphne rời đi, Hà Chí Khiêm vội vàng nói:
- Chờ chút! Tôi có lời muốn nói.
Trần Thương sững sờ, Daphne lại cười cười, quay đầu.
- Giáo sư Hà, tôi hi vọng anh giúp tôi khuyên nhủ anh ấy.
Hà Chí Khiêm lập tức cười giễu một tiếng:
-Xin lỗi, tôi nói không được cái này.
- Tôi muốn nói là, tôi muốn rời khỏi tiểu tổ nghiên cứu rò tụy quốc tế, đúng, cái quản sự này tôi cảm thấy không có tý cần thiết nào.
Sau khi Hà Chí Khiêm nói xong, mấy người Daphne lập tức biến sắc!
Một mặt tức giận, nổi đầy gân xanh.
Khuôn mặt, quần áo, cách ăn mặc này của Daphne, nhìn qua không giống bí thư trưởng ngược lại còn như thư ký nào, tức giận lên hơi vặn vẹo.
Quay người rời đi!
Trong miệng nghĩ linh tinh tên điên!
Không có ai đi tiễn bọn họ.
Trần Thương tò mò nhìn thoáng qua Hà Chí Khiêm:
- Chủ nhiệm Hà, anh ...
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!