Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Bác Sĩ Nguy Hiểm - Bác Sĩ Thần Thông - Trần Thương (FULL)

Trần Thương bồi tiếp Chủ nhiệm Lý ngồi ở trên bậc thang thật lâu.

Nói ra khúc mắc, trong lòng vui vẻ rất nhiều.

Thế nhưng Trần Thương ngồi ở đằng kia, cũng nghĩ rất nhiều ...

Người đều sẽ già, nếu những trưởng bối, giáo sư, thân nhân kia bị bệnh, mình có thể cứu được họ không?

Đều nói 'Y bất tự y'*, thế nhưng thật đến khi đó, mình sẽ thờ ơ?

(DG: 'Y bất tự y': Là chỉ bác sĩ có thể chữa bệnh cho người khác, nhưng không thể chữa trị bệnh của mình. (lúc chữa bệnh cho người ta có thể căn cứ bệnh tình khách quan tiến hành luận trị biện chứng, đơn thuốc dùng thuốc lấy bệnh mà lập, không cố kỵ nhiều, vì lẽ đó thường thường hữu hiệu. Lúc chữa bệnh cho mình hoặc là người nhà, thường liên tưởng khá nhiều, lo lắng khá nhiều, lo lắng thuốc nào nóng, thuốc nào lạnh, thuốc nào có hại, thuốc nào có độc, ước lượng đến ước lượng đi như thế, hạ không nổi quyết tâm.)

Lỡ như giáo sư Mạnh bị ung thư vú, có cắt hay không? Khẳng định là phải cắt!

Dù sao một ngày làm thầy cả đời làm cha, chút chuyện này khẳng định phải làm.

Nghĩ tới đây, Trần Thương hít sâu một hơi, ai ... Gánh nặng đường xa nha, yêu cầu học phẫu thuật thật đúng là nhiều!

Rượu không say lòng người, người tự say. Lý Bảo Sơn đứng ở chỗ đó đột nhiên cảm giác hơi chóng mặt.

Đương nhiên cũng có thể là say rượu trúng gió, cũng có thể là WuSu* lên đầu.

(DG: WuSu: 1 loại bia.)

Trần Thương đỡ Chủ nhiệm Lý đi lên, đưa vào phòng, lúc này mới trở về đi ngủ.

Sau khi trở về, bị con mắt đỏ hồng của Tần Duyệt nhìn chẳm chẳm làm giật nảy mình.

Vội vàng trấn an:

- Thế nào bảo bối?

Tần Duyệt mắt đỏ hồng nói:

- Em gặp ác mộng, mộng thấy anh không cần em nữa, tiếp đó sờ sờ bên cạnh, anh cũng không ở đây ...

Sau khi Trần Thương nghe thấy, lập tức cười nói:

- Nha đầu ngốc, anh hơi đau đầu, ra ngoài hít thở thông khí.

Đang lúc nói chuyện, Trần Thương lên giường, ôm Tần Duyệt vào trong ngực, vuốt tóc Tần Duyệt:

- Được rồi, ngủ đi, không nên suy nghĩ lung tung.

Tần Duyệt bĩu môi:

- Hơn nửa đêm không trở lại đi ngủ, anh có phải đi tìm con hồ ly tinh nào khác hay không?

Trần Thương bất đắc dĩ nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ của Tần Duyệt:

Anh cam lòng như thế nào!

- Khi anh đi xuống hít thở không khí, thì gặp phải chủ nhiệm, lại ngồi hàn huyên chút ...

Trần Thương nói một lần chuyện của chủ nhiệm Lý, Tần Duyệt nghe lấy vậy thốt ra liên tục.

Sau khi nói xong, Tần Duyệt trở mình:

- Em ngủ.

Thuận tiện cuốn lấy chăn mền ...

Trần Thương bất đắc dĩ:

- Em cướp chăn mền của anh ...

Tần Duyệt liếc mắt:

- Anh sao cứ đần như vậy, anh ôm em ngủ nha! Em đã cho anh cơ hội, anh cũng không biết tranh thủ, đáng đời độc thân nhiều năm như vậy ...

Trần Thương sững sờ, thì ra là thế, cẩn thận nghe xong, tựa như còn rất có đạo lý.

Ngày hôm sau, mọi người cùng nhau đi, đi tới phòng hội nghị lớn của bệnh viện

Bệnh viện trung tâm Cấp cứu Thủ đô với tư cách làm mẫu đơn vị cấp cứu trung tâm toàn quốc, cũng là trung tâm huấn luyện kỹ thuật cấp cứu quốc gia, nơi này hàng năm sẽ tổ chức rất nhiều lần huấn luyện làm việc khác nhau.

Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!