- Năm thứ hai, chúng tôi vừa vặn tham gia một lần hội nghị quốc tế xong, sau khi trở về, giáo sư Dương đã mắc phải hội chứng Budd-Chiari cấp tính phức tạp.
- Mấu chốt là cai gì! Khi đo, giao sư Dương chính là mang theo phương hướng chúng tôi làm mạch máu Phổ ngoại, lúc ấy sau ki bị bệnh, cần phẫu thuật.
- Nhưng mà bây giờ xuất hiện vấn đề, tìm ai phẫu thuật, lúc ấy chúng tôi chính là quyền uy nha, bệnh viện trong nước thì chúng tôi chính là lợi hại nhất, nếu không chỉ có ra nước ngoài tìm bác sĩ nước ngoài.
Nói đến đây, cảm xúc của Lý Bảo Sơn trực tiếp hỏng mất, khóc không thành tiếng, ngồi ở trên bậc thang oa oa khóc lớn lên.
- Tôi khi đó 44 tuổi, đã là phó chủ nhiệm cấp cứu, giáo sư bảo sư đệ gọi tôi gọi đến ngoại khoa tổng hợp, anh nằm ở trên giường bệnh, cười nhìn tôi, tôi nhớ được rành mạch.
- Ông nói: 'Bảo Sơn, cuối cùng đã tới lúc khảo nghiệm các cậu, cơ hội khó được, đây là điển hình của hội chứng Budd-Chiari tính chất phức tạp cấp tính, cậu nhìn biểu đồ tạo ảnh mạch máu này, khi phẫu thuật ... '
- Giáo sư Dương lấy chính mình làm ca bệnh, nam ở trên giường bệnh nói ca bệnh và phẫu thuật cho chúng tôi.
- Nói xong sau đó, ông nói cho tôi: 'Bảo Sơn, cậu là đại sư huynh, cậu phải ngẩng đầu, phẫu thuật do cậu đến làm, tôi cũng phải thử thách cậu một chút.
- Lúc ấy giáo sư tin tưởng tôi, để cho tôi tới phẫu thuật, tôi lúc ấy không dám, thế nhưng giáo sư nói: 'Tôi la ai? Tôi là Dương Phai, hội trưởng học hội mạch mau Phổ ngoại quốc nội, cậu nói tôi đi tìm ai? Tìm đám người nước ngoài kia à? Người ta không chê cười chúng ta à?'
- Ý nghĩ một đời người khi đó của họ, chính là tự cường, chính là có một luồng sức lực trong xương cốt, không cho ngoại nhân chế giễu.
- Tôi mang theo bác sĩ phẫu thuật trong khoa, độ khó phẫu thuật rất cao, tôi rất sợ hãi thất bại, có thể càng sợ hãi thì càng phạm sai lầm, càng lo lắng cái gì thì càng đến cái đó!
- Trong lúc phẫu thuật, động mạch chủ rạn nứt, vốn đến bổ cứu sửa chữa ... Máu tươi trực tiếp phun ở trên mặt chúng tôi, tựa như đang nhục nhã chúng tôi, nói chúng tôi là cái bọn hèn nhát ..
- Phẫu thuật thất bại, ông đã không xuống được bàn phẫu thuật.
Người giáo sư tín nhiệm nhất là tôi, tôi là đại sư huynh, tôi lại ... Tôi lại thua thất bại thảm hại, hại tính mạng của giáo sư.
Vào lúc này, Lý Bảo Sơn ôm đầu khóc rống, tựa như một đứa bé vậy.
Trần Thương lý giải loại cảm giác này!
Giáo sư bị bệnh, để học sinh mình tín nhiệm nhất cho lên đài phẫu thuật, kết quả học sinh của mình không thể thành công.
Trần Thương cũng thở dài.
Thế nhưng, phẫu thuật luôn có nguy hiểm và ngoài ý muốn.
Lý Bảo Sơn khóc một hồi, âm thanh đều hơi khàn giọng:
- Sau đó, tôi hơi không gượng dậy nổi, chuyện này đả kích đối với tôi rất lớn, buổi tối mỗi ngày mất ngủ, không uống rượu căn bản ngủ không được, phòng trực ban chỉ để có bình rượu.
- Lại một lần uống nhiều, kết quả gặp được phẫu thuật khẩn cấp, chữa bệnh gặp sự cố, chủ nhiệm cấp cứu giúp tôi, anh gánh chịu trách nhiệm bên trong phòng ban, không có cho tôi ... Chính anh một năm kia tấn cấp phó viện trưởng thất bại.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazzmoi.com. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!