Sau khi Trần Thương cầm giữ kim kẹp đưa cho Trang Nguyệt Minh, đứng thẳng người, vừa vặn ngng đầu đứng thẳng, đột nhiên cảm giác truyền đến một hồi chóng mặt trên đại não, kém chút không đứng vững, lui về phía sau hai bước!
Lần này, Tôn Quảng Vũ và Trang Nguyệt Minh giật nảy mình!
- Tiểu Trần!
Hai người kinh hô một tiếng, mà y tá bên cạnh thì tranh thủ thời gian hỗ trợ dìu đỡ một cái.
Trần Thương bất đắc dĩ hít sâu một hơi, trì hoãn một chút thần:
- Hơi thiếu máu nao ...
Một ca phẫu thuật này đã tiến hành trong hai giờ.
Mấu chốt nhất là tinh thần luôn phải tập trung cao độ, toàn bộ lực chú ý tập trung cường độ siêu cao trong hai giờ!
Trần Thương hoạt động cái cổ một chút, vang lên tạch tạch tạch.
Xin lỗi cười nói:
Tôi không có chuyện gì.
Tôn Quảng Vũ bất đắc dĩ nói:
- Anh nghỉ một lát đi, tôi đến kết thúc.
Trần Thương không từ chối, gật đầu nói:
- Được.
Sau khi nói xong, Trần Thương đi đến một góc, ngồi xuống.
Thân thể cũng phục hồi từ từ.
Một màn này được tất cả mọi người nhìn thấy ở trong mắt.
Trong ánh mắt mọi người nhìn về phía Trần Thương, mang theo tôn kính.
Mà hai ông cụ trong phòng cũng thấy một màn này, bất đắc dĩ cười nói:
- Cái này, sau này ông Tần chắc chắn phải mời tiểu đồng chí kia ăn bữa cơm đấy.
Một ông cụ khác cười lắc đầu:
- Có lẽ trong thời gian ngắn ông Tần không được ăn cơm.
Hai người ha ha nở nụ cười.
Nhưng nhìn mặt Trần Thương, trong lòng cũng an tâm hơn mấy phần.
Tựa như cho rằng nhìn thấy Trần Thương sẽ không sợ sinh bệnh!
Vào lúc này, một ông cụ đột nhiên tò mò nhìn nói:
- Ai? Bác sĩ nước Mỹ đi đâu rồi? Sao không thấy đâu nữa?
Mặt khác ông cụ cũng là một mặt tò mò:
- Vừa rồi phẫu thuật nhìn quá nhập thần, tôi không chú ý.
Ông cụ sững sờ:
- Anh có thể xem hiểu?
Xem không hiểu! Thế nhưng ... Xem không hiểu cũng thấy nhìn rất đẹp ...
Vào lúc này, Tần Trấn Vĩ bất đắc dĩ nói:
- Anh Ford đã về nước Mỹ.
Hai vị ông cụ liếc nhau, sửng sốt một chút:
- Sao không xem xong đã rồi đi? Thật xa mời đến cũng không dễ dàng, phẫu thuật không làm về không làm, thế nhưng ... Cấp bậc lễ nghĩa nhận đến.
Tần Trấn Vĩ thở dài:
- Ford nói nơi này không cần anh ta, Bác sĩ Trần phẫu thuật vượt xa anh ta, rất nhanh ba tôi sẽ khôi phục, lưu lại cũng không có ý nghĩa gì.
Tần Trấn Vĩ đem lời Ford nói vừa rồi trần thuật lại một lần.
Sau khi nói xong, hai vị ông cụ đều sửng sốt một chút.
- Thật?
Tần Trấn Vĩ gật đầu:
- Vâng.
Hai vị ông cụ nghe xong, lập tức bất đắc dĩ bật cười.
- Nếu như Tần lão đầu biết rõ chuyện này se vui vẻ bao nhiêu nha!
- Ha ha ... Tôi cũng mặc kệ anh ta có vui vẻ hay không, dù sao tôi cũng vui vẻ.
- Anh vui vẻ cái gì?
- Tôi vui vẻ sau này tôi bị bệnh sẽ có người trị cho tôi, còn là người Trung Quốc chúng ta!
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!