Nghe thấy Trần Thương nói một câu ý vị thâm trường nhưng cũng vô cùng bá khí như vậy, hiện trường lại lần nữa trở nên an tĩnh.
- Tôi cho phép mọi người tới quan sát!
Sau khi Tôn Quảng Vũ nghe thấy vậy, trong lòng thật sự là thật lâu không thể bình phục.
Thật hả giận.
Các người không cho chúng tôi lên làm phẫu thuật, chúng tôi dựa vào cái gì mà không thể không cho các người làm?
Cũng bởi vì mấy người tài giỏi à?
Xin lỗi, tôi còn tài giỏi hơn!
Trần Thương có đầy đủ năng lực.
Mặc dù không biết năng lực phẫu thuật của đối phương mạnh bao nhiêu, thế nhưng Trần Thương cảm giác được, khẳng định không có ai giỏi hơn mình.
Mặc dù chính Trần Thương cũng tự thừa nhận là do tức giận quá nên mới nói vậy.
Thế nhưng thực sự là do Trần Thương cố ý nói như vậy!
Chính như ngay từ đầu Ford đã nói như vậy, họ không cần bác sĩ Trần hay là những người khác trợ giúp, họ có thể để anh ở bên cạnh quan sát, thế nhưng đừng làm ảnh hưởng ca phẫu thuật của họ.
Đây là một đạo lý.
Lời của Ford nhìn như có vẻ rất hợp lý, thật ra vẫn không tín nhiệm, thậm chí là không để vào mắt.
Trần Thương nhớ lại ánh mắt vừa rồi của ông cụ, tự nhiên hiểu ro, trong lòng ông cụ này thật sự rất kiên trì.
Cho dù là già, ông nói gì bọn nhỏ cung không chắc chan nghe, nhưng ông vẫn hi vọng người Trung Quốc tự cứu người Trung Quốc.
Ông cụ có sự kiên trì của ông cụ, không thể nói tốt hay xấu, không thể cho là thành kiến.
Thế nhưng tỉ mỉ nghĩ lại, ai trên đời mà không có chút kiên trì chứ?
Bản thân ông chính là người góp công xây dựng nên Trung Quốc từ những buổi đầu, một hy vọng như vậy cũng không thể thoả mãn hay sao?
Đương nhiên phải làm được!
Chắc chắn phải làm được!
Ông muốn mở ra camera để ông cụ tỉnh lại còn xem, ngay khi y học Trung Quốc đang phát triển bồng bột, liên tục tiến bộ, một ngày kia, chúng ta không kém bất kì ai!
Ông chắc chắn muốn giữ vững kiên trì.
Hơn nữa, sau khi mấy ông lão đi tới, lại lần nữa khẳng định suy nghĩ và kiên trì của ông lão.
Hai anh em Tần Trấn Hoành và Tần Trấn Vĩ đều im lặng.
Trong lúc nhất thời, cũng không biết nên nói cái gì.
Con cái muốn ông cụ được hưởng chế độ chữa bệnh tốt nhất, đoàn đội cao cấp nhất.
Thế nhưng ông cụ lại một lòng có kiên trì của bản thân mình.
Vào lúc này, một ông cụ nói với hai anh em nhà họ Tần:
- Hai người các cháu đi ra đây, chú nói một câu.
Hai người Tần Trấn Hoành đi theo ông cụ ra ngoài.
Ông cụ thở dài:
- Các cháu ấy à, căn bản không hiểu ba các cháu muốn cái gì!
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazzmoi.com. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!