Chậm rãi, những chuyện mẹ anh quên càng ngày càng nhiều.
Quên ba đã biến mất, đây là chuyện tốt, ít nhất mẹ sẽ không phải đau đớn mỗi ngày, mà là nói cho La Minh, ba anh đi ra khỏi nhà, một năm bốn mùa đều như vậy.
Quên đi số tuổi thật sự của bà, thậm chí bắt đầu quên đi mấy người hàng xóm mới quen ...
Dần dần, bà cũng quên đi mình hiện tại!
Khi đó, La Minh mới phát hiện mẹ mình bị mất trí nhớ đã càng ngày càng nghiêm trọng.
Sau khi anh biết mẹ mình chỉ còn nhớ rõ dáng vẻ của mình thời cấp ba, anh vui vẻ muốn chết, vào internet mua một bộ đồng phục học sinh, mặc về nhà.
Anh phát hiện, mẹ thật còn nhớ rõ anh.
Lấy ra ảnh chụp bên trong album ảnh cho anh xem:
- Con xem, đay la con luc 13 tuổi ... Đay la con luc 15 tuổi ... Đay la anh chup của con lúc 17 tuổi ...
Anh chợt phát hiện, thanh xuân phản nghịch anh, sau khi anh tốt nghiệp trung học, ảnh chụp đã lưu lại toàn bộ ở bên trong QQ, không ở bên trong một cái bản album ảnh thật dày kia của mẹ.
Trong lúc nhất thời, anh ảo não không thôi.
Thế là anh bắt đầu thường xuyên rút thời gian ra tới xem bà một chút, bồi tiếp
bà.
Trương Liên Hoa có hai cái điện thoại, một smartphone, một điện thoại bình thường đời cũ.
Bởi vì bị mất trí nhớ, lúc bà cầm smartphone ra cửa, luôn bị trộm nhớ thương nên đã đặt ở trong nhà, gọi video với con trai.
Lúc ra khỏi cửa, sẽ cầm điện thoại cũ, bên trong cũng chỉ có mấy số điện thoại.
Mà khi mỗi lần La Minh bồi nói chuyện video với mẹ, đều phải thay đổi đồng phục học sinh.
Khi ngay từ đầu, anh cảm giác rất bất an.
Thế nhưng anh dần phát hiện, anh thành chỗ để mẹ ký thác tinh thần.
Vào lúc này, anh không dám trốn tránh!
Cũng biết không thể trốn tránh!
Anh bắt đầu chậm rãi quen hơn, thích ứng loại trạng thái này, dù là bị người khinh bỉ chê cười, cũng không quan trọng.
Bởi vì ở trong mắt anh xem ra, những người xa lạ này chế nhạo, lại có thể thế nào?
Anh chậm rãi bắt đầu bình tĩnh tiếp nhận.
Nghĩ đến tay của mẹ, trong lòng La Minh lo lắng muốn chết.
Lần này mẹ anh bị thương, trong lòng La Minh cũng kiên định ý nghĩ, anh phải bồi tiếp bà thật tốt, không biết cuộc sống bà về sau còn dài được bao nhiêu, thế nhưng ... La Minh rất sợ hãi có ngày ngay cả trường cấp 3 anh mẹ cũng sẽ quên.
- Bác sĩ Trần, tay mẹ tôi, có thể khôi phục không?
Nửa ngày, La Minh bất đắc dĩ hỏi, trong lòng cực kỳ lo lắng.
Trần Thương nói thật, thật bị chuyện của La Minh làm cảm động.
Người khác còn tốt, không có tự mình gặp một màn ở trên tàu điện ngầm của La Minh kia.
Thế nhưng Trần Thương thấy tận mắt, anh nhìn người trung niên này đối mặt với nhạo và chất vấn, y nguyên vẫn có thể mây trôi nước chảy làm bộ điềm nhiên như không có gì, nói chuyện phiếm với mẹ.
Nói một chút chuyện mà người khác nghe rất hoang đường!
Cái gì điểm kiểm tra đứng nhất, cái gì được thầy giáo khen con có thể thi đậu Thanh Hoa Bắc Đại.
Đối mặt ánh mắt khác thường của người xung quanh, Trần Thương bội phục từ tận đáy lòng đối với người đàn ông này.
Cái gì là đàn ông?
Đây mới là đàn ông!
Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, muốn nuôi mà thân không cần.
La Minh không thèm để ý lưu ngôn phỉ ngữ của họ, trong lòng anh đều biết.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!