Tần Nhạc Minh gật đầu, cười nói:
- Được rồi, tiểu Trần, rất không tệ, ngồi đi.
Đang lúc nói chuyện, bỗng nhiên Tần Nhạc Minh vẫy tay với Quách Vân Phi ở phía xa:
- Vân Phi, cậu mau tới đây, tôi giới thiệu cho cậu một chút.
Quách Vân Phi sững sờ, bất đắc dĩ thở dài, đi tới ngồi xuống bên cạnh Tần Nhạc Minh.
Tần Nhạc Minh giới thiệu một phen lại cười nói:
- Lần này, chúng ta nhìn trúng ba người các cô cậu đại diện cho tỉnh Đông Dương, bây giờ ba người chính là hy vong của tỉnh Đông Dương chúng ta, nhưng mọi người vẫn phải cố gắng thật tốt.
- Vân Phi, kinh nghiệm cậu tích lũy rất phong phú, lần này chỉ cần vận khí không kém, trên cơ bản sẽ có thể giành được xếp hạng không tệ.
Nói đến đây, Tần Nhạc Minh mới nói:
- Tieu Mạnh, tiểu Trần, hai nguoi đều là lần đầu tham gia giải thi đấu toàn quốc, nên tôi sẽ giới thiệu qua một chút quy tắc cho hai người nhé.
Tần Nhạc Minh nói tiếp:
- Dự thi trong cả nước có hai trăm người, sẽ tiến hành một lúc bốn tổ, đây là vấn đề rút thăm nên khá là tùy cơ, cuối cùng mỗi tiểu tổ loại ra ba người, mười hai người còn lại sẽ tiến vào trận chung kết cuối cùng.
- Ngày mai là tiểu tổ thi đấu, trong mỗi tiểu tổ có năm mươi người, chỉ có ba người có thể đấu ở vòng sau và cũng chỉ có ba lượt tranh tài.
- Tiểu tổ thi đấu thật ra là đấu vòng loại, vòng thứ nhất tranh tài rất đơn giản, cùng một loại phẩu thuật, tất cả người dự thi đều tham gia thực hiện, mỗi tiểu tổ năm mươi người nhưng chỉ tấn cấp mười hai người dựa theo điểm số và thứ tự sắp xếp.
- Vòng thứ hai mười hai người tấn cấp sáu người, mặc dù là chế độ PK, nhưng vẫn là dựa theo điểm số tấn cấp, ví dụ như cậu gặp Vân Phi, nếu cậu đều cực kỳ ưu tú và điểm số cũng rất cao, như vậy khi đồng thời tấn cấp, điểm số thấp sẽ bị đào thải.
- Vòng thứ ba là chế độ PK đào thải, trong sáu người tuyển ra ba người, bên thắng tấn cấp sẽ được tham gia trận chung kết cuối cùng.
Tần Nhạc Minh đưa ra nhận xét:
- Thật ra, điểm tích lũy xếp hạng thi đấu nên được xem xét trên cả để đảm bảo tính công bằng của trận đấu, cũng có thể giảm bớt tính ngẫu nhiên.
Trần Thương gật đầu, hoàn toàn chính xác, như vậy có thể giảm bớt giai đoạn trước cao thủ đã gặp cao thủ khác, xảy ra cục diện bị đào thải kia.
Tần Nhạc Minh nói tới chỗ này thì dừng một chút:
Giải thi đau toàn quốc, đung là coi trọng nhat vẫn là trận chung kết.
- Cũng chính là tranh tài ngày thứ hai, năm ngoái Vân Phi gặp Tư Không ở vòng thứ ba, bị đào thải nên mới không được tiến vào trận chung kết.
- Tôi sẽ nói một chút cho mọi người về tranh tài cụ thể của trận chung kết cũng như cả tiêu chuẩn khảo hạch.
- Đến lúc đó, mười hai người sẽ tiến vào khoa cấp cứu của mười hai bệnh viện, tham gia công việc cứu viện tại chính thực địa, nhưng lúc đi ra xe, tuy có thể tận lực đảm bảo là cứu viện ngoại khoa tim, nhưng lại không thể cam đoan chắc chắn là một loại phẫu thuật nào đó.
- Đương nhiên, chẳng qua là theo đội đi trước, công việc cứu viện chân chính là phải hoàn thành tiểu tổ, chúng tôi sẽ căn cứ độ tiến hành tham dự của các cậu mà cho điểm.
- Độ tham dự càng cao, vượt qua cấp cứu thành công thì điểm số càng cao.
- Tương tự, độ tham dự càng thấp, cấp cứu thất bại thì điểm số tự nhiên cũng không cao.
Sau khi mọi người nghe xong, bất đắc dĩ hít thở sâu một hơi.
Dù sao cũng là giải thi đấu toàn quốc nên vẫn còn hơi căng thẳng.
Thế nhưng, Trần Thương nhìn thoáng qua Quách Vân Phi, anh phát hiện, hình như ... Bác sĩ Quách không đặt áp lực ở trên trận tranh tài, mà là ở phía trước, chính là Mạnh Hi đang mặc một bộ áo da bó sát.
Nghĩ tới đây, Trần Thương bất đắc dĩ thở dài!
Ai ... Có cô giáo như vậy, người làm học trò như mình cực kỳ mệt mỏi!
Trần Thương ngồi trên đường sắt cao tốc hướng về thủ đô, trong lòng đầy suy nghĩ.
Ngay cả khi có Mạnh Hi ngồi bên cạnh, anh cũng thờ ơ.
Trong đầu suy nghĩ về một chuyện!
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!