Vừa mới dứt lời, tiếng đập cửa đã vang lên trong phòng.
Một người phụ nữ mặc áo ngủ mỏng manh, đang đi đến bên cạnh họ:
- Mộng Mộng, con còn chưa chịu nghỉ ngơi nữa hay sao?
Sau khi Mạnh Hi nghe thấy giọng nói này. Cô lập tức quay người lại, mỉm cười với người đối diện rồi nói:
Mẹ à, có chuyện gì xảy ra vậy?
Người phụ nữ này cũng đã ngoài năm mươi tuổi rồi. Thế nhưng, gương mặt của bà ta lại được bảo dưỡng rất tốt, mái tóc ngắn cũng được xử lý vô cùng ngay ngắn rõ ràng. Bà ta còn mặc một chiếc áo ngủ màu tím mới đắc giá làm sao!
Bà ta đi đến chỗ của Mạnh Hi rồi ngồi xuống bên cạnh cô. Có thể nhìn ra được, Mạnh Hi giống cô ta đến bảy tám phần.
- Số điện thoại này cho con. Sau khi đi đến thủ đô, con nhớ phải gọi điện thoại cho quản gia đó. Con cứ ở trong nhà đi, không cần phải ra khách sạn ở đâu.
Mạnh Hi mỉm cười rồi nói với bà:
- Cảm ơn mẹ!
- Mẹ ơi, rốt cuộc chúng ta có bao nhiêu căn nhà vậy? Mỗi lần con đi đến đâu, mẹ cũng đều cho con địa chỉ hết ...
Mạnh Uyển Dung bất đắc dĩ cười nói với cô:
- Con muốn biết à?
Mạnh Hi lắc đầu nói:
- Không muốn, con còn phải tiếp tục ăn bám nữa chứ!
Chỉ trong nháy mắt, con gái của và đã lớn đến như vậy rồi. Mạnh Uyển Dung nhìn con gái của mình, cô không nhịn được mà bật cười nói với con:
- Đúng rồi. Con kêu cả cậu học sinh kia lên đây đi, để hai đứa còn quan tâm chăm sóc lẫn nhau nữa chứ.
Sau khi Mạnh Hi nghe thấy thế, cô lập tức cười ha ha rồi cất tiếng nói:
- Mẹ đang nói Trần Thương hả? Con còn phải quan tâm chăm sóc cậu ta nữa
à?
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!