Nói cuối cùng, ngay cả Trần Thương còn cảm giác được mình trong lòng mình có loại cảm xúc mạnh mẽ và một bầu nhiệt huyết!
Khó khăn không?
Chắc chắn rất khó khăn!
Thậm chí rất ít có người làm như vậy.
Nhưng mà có ít nhưng dù sao cũng phải có người đi làm!
Cho dù khó!
Cho dù mệt mỏi!
Luôn là cần một đời rồi một đời, từng bước một hoàn thiện.
Trần Thương biết, chỉ một người thì chắc chắn không làm được, nhưng mà anh biết, mình không cô độc!
Có một vài người thế hệ trước đã và đang làm.
Nhưng mà ngại hạn chế của bản thân, còn chưa hoàn thành mà thôi.
Trần Thương có hệ thống, đây là ưu thế lớn nhất của anh.
Nhưng ma neu như hệ thong nay bị anh lang phí mot cach vô ích, đay thật sự là đáng tiếc.
Dù sao anh cũng phải vì người dân, vì xã hội này, làm chút chuyện mà.
Sau khi nói xong, hai người yên lặng.
Đây là lần đầu tiên Trần Thương và người nói lý tưởng cùng nói về tương lai, thậm chí còn nói đến kế hoạch trong tương lai.
Sau khi Tần Hiếu Uyên nghe xong, trong lòng bùi ngùi.
Thật ra thì, bọn Tần Hiếu Uyên chính là nhóm người đầu tiên nghiên cứu về u bướu.
Thật ra thì, suy nghĩ cẩn thận một chút, u bướu cũng không là như vầy sao?
U bướu liên quan đến mỗi một cơ quan nội tạng, tổ chức, khí quản trong thân thể con người!
Nghiên cứu đã vượt nganh học, nhưng mà nhóm người ho vẫn là người trước gục ngã người sau tiến lên tiếp tục nghiên cứu!
Một người nghiên cứu không xong, vậy thì mười người cùng làm, mười người không đủ thì một trăm người, một ngàn người, một đời người hai đời người ..
Bây giờ trong nước y học về u bướu phát triển vẫn chưa bằng nước ngoài, nhưng mà chúng ta so với quá khứ, đã tiến bộ rất nhiều.
Cố gắng, dù sao cũng phải có phương hướng, cũng cần phải có một quá trình.
Giờ khắc này, bỗng nhiên Tần Hiếu Uyên đặc biệt hiểu Trần Thương!
Nghĩ tới đây, Tần Hiếu Uyên nâng ly trà lên một lần nữa nghiêm túc quan sát Trần Thương, cười một tiếng nói:
- Đến, chúc cháu có thể thực hiện nguyện vọng của mình, lấy trà thay rượu, cạn ly!
Trần Thương cười:
- Cạn ly!
Hai người nhìn nhau cười.
Chẳng qua chỉ sau mười giây, Trần Thương nói:
- Viện trưởng Tần, thật ra thì không cần lấy trà thay rượu, cháu nghe Duyệt Duyệt nói, nhà chú có rượu Mao Đài, nghe nói hơn 40 năm?
Mặt lão Tần biến sắc:
- Cút!
Trần Thương bất đắc dĩ rời khỏi văn phòng viện trưởng!
Viện trưởng Tần này cũng thật là keo kiệt!
Không đúng, là đầu óc chuyển không đến chỗ cong nào, ông nói một chút ông cũng là viện trưởng, làm sao lại nghĩ mãi mà không rõ nha?