Mạnh Hi quay người, nói:
- Tiểu Trần, cậu qua đây!
Trần Thương gật đầu đi đến, lên tiếng chào mọi người:
- Chào các chủ nhiệm.
Sau khi Dương Kiến Thụ nhìn thấy Trần Thương, nhất thời trừng to mắt:
- Tiểu Trần !?
Trần Thương gật đầu tỏ ý.
Mà Hùng Khang Dụ va Triệu Tu Bình ro rang không than thiết với Trần Thương, tự nhiên ... Cũng có cảm giác không đáng tin cậy.
Mặc dù Triệu Tu Bình không nói, nhưng thực chất trong lòng ông ta cũng không niềm tin vào Trần Thương lắm.
Dù sao, người không biết, cũng chưa nghe qua tên tuổi, ai có thể tín nhiệm được?
Dù sao đó cũng là lão cha của mình!
Đâu có thể tùy tiện để cho người ta vào tay?
Trước tiên có nên cần làm quen trước không?
Mạnh Hi thấy thế, nói:
Viện trưởng Triệu, thật ra, ý nghĩ vừa rồi tôi nói, là của Trần Thương tự nghĩ ra được.
Câu nói này làm mọi người ngay lập tức trợn tròn mắt.
Hùng Khang Dụ trừng to mắt, hơi khó thể tin, cái sáng ý ưu tú này vậy mà lại do một bác sĩ trẻ tuổi nghĩ ra?
Triệu Tu Bình mặc dù thấp thỏm, nhưng vẫn căng thẳng bất an nhìn Trần Thương:
- Bác sĩ Trần, anh ... có thể chứ?
Trần Thương gật đầu, thản nhiên trả lời:
Vấn đề này có lẽ cũng không lớn.
Mọi người nghẹn họng!
Nhìn Trần Thương với vẻ mặt và giọng nói hời hợt, tất cả mọi người không biết nên nói gì cho tốt ...
Đây là cũng quá tự tin đi?
Triệu Tu Bình thấp thỏm nhưng cũng bất an, hi vọng Trần Thương thật sự có thực lực như vậy ...
- Vậy xin nhờ cậu!
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!