Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Bác Sĩ Nguy Hiểm - Bác Sĩ Thần Thông - Trần Thương (FULL)

Lúc đi ra từ cục cảnh sát, Trương Văn Bác cảm giác linh hồn của mình bỗng nhiên bị móc rỗng.

Tất cả hi vọng, hình như tại thời khắc này tan thành mây khói.

Quan lớn gì!

Phú nhị đại gì!

Bạch phú mỹ gì!

Đều mẹ nó chết xa xa ra.

Trương Văn Bác hét to, thế nhưng xung quanh không có ai để ý anh ta, toàn thân xụi lơ anh ta ngồi liệt trên mặt đất.

Giờ khắc này, anh ta hối hận ...

Tiếc hận!

Ảo tưởng chỉ là dục vọng chính mình phát tiết mà thôi ...

Ảo tưởng của mình bị người tự tay bóp tắt.

Thật lâu.

Anh ta không nói một lời, an vị trên mặt đất, trong đầu vô số hình ảnh không ngừng lưu chuyển.

Trong cuộc sống từng li từng tí như là thoảng qua như mây khói vậy, trong đầu lần lượt trình diễn.

Giờ khắc này, anh ta chợt phát hiện, năm năm này, với anh ta mà nói, như là thực phẩm rác vậy, tìm không thấy chút gì đáng giá.

Giấc mộng ban đầu là gì?

Anh ta phát hiện mình đã quên ...

Trước đây, tư tưởng ban đầu của mình là cái gì?

Anh ta lại không dám nhìn thẳng ...

Khi người ta sợ nhất?

Sợ nhất là không cách nào nhìn thẳng chính mình phạm sai lầm, không cách nào quay đầu lại, sau khi đi đường hối hận ...

Nhìn chính mình hâm mộ chủ nghĩa tư bản, nhìn New York phồn hoa, anh ta giống như một tên ăn mày vậy, thất tha thất thểu, va va chạm chạm nhưng lại không biết đi hướng nào.

Bởi vì con đường quay đầu, đã bị chính mình tự tay phong kín.

- Ha ha ...

- Ha ha ha ha ...

- Buồn cười!

Giờ khắc này, anh ta bắt đầu điên cuồng nhớ đến Thạch Na, muốn nói với cô, anh ta đã sai!

Anh ta vừa bắt đầu đã sai rồi!

Thế nhưng, khi lấy hết dũng khí bấm điện thoại, anh ta phát hiện tư cách mình nói xin lỗi cũng không có.

Mình đã bị kéo đen.

Anh ta tưởng niệm con của mình, thế nhưng tỉ mỉ nghĩ lại lại nghĩ không ra dáng vẻ hiện tại của chúng.

Bỗng nhiên, trong đầu hiện ra mấy chữ, anh không xứng!

Trương Văn Bác nở nụ cười.

Đúng!

Anh ta không xứng.

Ngay lúc này, bỗng nhiên điện thoại vang lên.

Trương Văn Bác vừa nhìn, là anh của mình, nhận điện thoại muốn nói chuyện, bỗng nhiên nghe thấy đối phương nói:

Trương Văn Bác, sau này không cần liên hệ tới tao nữa. Tao không có đứa em trai như mày, tang lễ bố mày cũng không đến, mày còn là người hả?

Giọng nói rất bình thản, lại rất quyết tuyệt!

Cúp điện thoại.

Trương Văn Bác muốn khóc.

Đúng!

Anh ta không xứng!

Không xứng là người!

Không xứng là người cha!

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!