Trần Thương gật đầu!
Nói thật, luc này Thạch Na bỗng nhiên cảm giác được cả người nhẹ nhõm.
Buồn không?
Đương nhiên là buồn?
Lương tâm cho chó ăn, không nỡ, không đáng tiếc!
Thế nhưng nếu như bỏ đi khỏi nhà kia, Thạch Na lại cảm thấy tất cả đều trở nên không quan trọng.
Cái gì mẹ chồng xảo trá?
Cái gì em chồng khó chơi?
Mọi thứ cút ngay!
Thạch Na cô có thể sống được đến ngày hôm nay, chưa từng dựa vào ai!
Thạch Na hình như một nháy mắt biến thành một nữ bác sĩ độc lập, cô nói với mấy người:
- Cùng tôi đến văn phòng, tôi muốn thông báo một chút bệnh tình người bệnh.
Bà cụ và cô gái kia liếc nhau, lại liếc mắt nhìn con trai lớn, theo tiến vào văn phòng.
Thạch Na nhìn tới ba người bà cụ nói:
- Bây giờ, hoài nghi người bệnh bị chảy máu não, nhưng không thể làm to chuyện đi làm kiểm tra, vừa rồi nhịp tim lại đột nhiên ngừng, vừa vặn cấp cứu được, nhưng trạng thái vẫn chưa ổn định ...
- Nói tom lại, bệnh tình của người bệnh vô cung hung hiểm, không có ICU hẳn đã chết không thể nghi ngờ, tiến vào ICU, cũng chỉ có một hi vọng còn sống mà thôi, nhưng khả năng sống sót rốt cuộc lớn bao nhiêu, ai cũng không xác định, còn cần phải vừa trị liệu và quan sát.
- Nhưng mà, khoa phẫu thuật thần kinh đề nghị là mau chóng làm kiểm tra, hoàn thiện một chút.
Thế nhưng ... kha nang xấu nhat chính là chet tren đường vận chuyển.
- Phí ICU rất cao, điểm này các người hẳn là đều biết, bây giờ mọi người đưa ra quyết định đi.
Con trai cả gật đầu nói:
- Em chồng, đưa ICU đi, đều là người một nha, chung toi đeu ro rang, tiền không có lại kiếm, người không có thì thật không còn nữa. Vấn đề viện phí anh sẽ nghĩ biện pháp, em không cần lo lắng.
- Còn có, tiền lần này, một chút cũng không cần em góp đâu.
Thạch Na lắc đầu:
- Ba chồng đối với em không tệ, em nên ra vẫn là phải góp, anh cả anh đã nuôi sống gia đình, cũng không hề dễ dàng, em bây giờ chưa ly hôn mà, đây cũng là nghĩ vụ của em.
Người đàn ông nghe thấy Thạch Na nói, thở dài một hơi:
- Em chồng à ... Nhà anh có lỗi với em.
Thạch Na lắc đầu, cười nói:
- Không có chuyện gì, đều là định mệnh.
Đúng vậy!
Có nhiều thứ, chung quy là mệnh, là của anh, thì luôn là của anh, không phải của anh, cũng không cưỡng cầu được.
Bà cụ bên cạnh không lên tiếng, cũng không nói một lời.
Người bệnh cùng ngày được đưa đến ICU.
Ngày hôm sau, vào buổi tối, chồng Trương Văn Bác của Thạch Na tới, đây là một người đàn ông trung niên nhìn qua trông rất kiêu ngạo.
Sau khi tới, trực tiếp vòng qua bác sĩ trực ban, muốn tìm chủ nhiệm nói chuyện, muốn hiểu bệnh tình của cha mình.
Lý Bảo Sơn không cho sắc mặt tốt, nói thẳng không có thời gian.
Hai ngày nay, chuyện của Thạch Na đã truyền đến, toàn bộ trên dưới của bệnh viện nhất trí đối với bên ngoài, không có người nào cho anh sắc mặt tốt.
Điều này khiến Trương Văn Bác tức giận!
Mình chính là một tiến sĩ, chứng nhận của USA!
Thế nhưng, trong một khoa cấp cứu nho nhỏ của Tỉnh Nhị Viện, bị đóng cửa không mời chào.
Gọi điện thoại cho Thạch Na cũng không nghe máy, mà Thạch Na trực tiếp mang theo con nhỏ rời khỏi nhà, vào khách sạn ở, Tần Duyệt hỗ trợ chăm sóc đám nhóc.
Ma Trần Thương thì la mang theo Thach Na tìm đưoc Hoang Vĩ Nghiêm.
Đây là luật sư tốt nhất tỉnh An Dương!
Sau khi Hoàng Vĩ Nghiêm biết được chuyện của Thạch Na, cũng vô cùng tức giận, quyết định thật nhanh hỗ trợ đánh thắng vụ kiện lần này, còn nhờ bạn bè điều tra chứng cứ Trương Văn Bác vượt quá giới hạn trong hôn nhân.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazzmoi.com. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!