Trước sau dùng hết năm chi adrenalin, tiếp tục ấn ngực trong vòng 10 phút không ngừng lại.
Bỗng nhiên Nhạc Nhạc hét:
- Có rồi có rồi!
Mọi người quay lại nhìn theo hướng tiếng phát ra, chỉ nhìn thấy nhịp tim xuất hiện trên máy theo dõi.
Ánh mắt Thạch Na nhất thời sáng lên.
Cuối cùng cũng cứu được rồi?
Trần Thương nhanh chóng cầm đèn pin ra, bắt đầu kiểm tra đồng tử của người bệnh, chỉ thấy đồng tử hai bên đã giãn ra, đối với phản xạ ánh sáng biến mất!
Trần Thương thầm mắng một tiếng, nói với mọi người:
Hai đồng tử đối với phản xạ đã biến mất, đồng tử cũng gian ra, quá nghẹt thở! Người bệnh có chuyện gì?
Thạch Na sau khi nghe xong, đột nhiên thân thể hơi bất an, Nhạc Nhạc tranh thủ nói:
- Chị Na, chị làm sao vậy?
Thạch Na đỡ lấy ván giường, ngồi sang vừa:
- Không sao, chỉ là hơi mệt, hiện tại người bệnh tôi nghi ngờ là bị xuất huyết não!
Một câu nói, khiến mọi người rơi vào im lặng.
Xuất huyết máu, tim vừa ngừng đập, độ bão hòa oxi kém như thế, bệnh tình có thể tốt lên mới là chuyện lạ!
Mọi người mặc dù ngoài miệng không nói, nhưng ...
Tình huống thế này, khẳng định là bệnh tình cực kì kém, mà có khả năng là làm tốt các loại chuẩn bị.
Bác sĩ khoa hô hấp nhìn thấy cũng như không có chuyện gì, nói vài tiếng tạm biệt rồi rời đi, dù sao cũng có phải là thời gian trực ban của người ta đâu.
Trần Thương nhìn thấy trạng thái này của Thạch Na, không nhịn được nói:
- Cô Thạch, tôi và cô đi đến gặp người nhà người bệnh, cô tối nay nghỉ ngơi sớm một chút, tôi trực ban thay cô.
Đúng vậy!
Mặc dù không biết tại sao Thạch Na lại mệt mỏi như thế, nhưng, trạng thái thế này thì không thể trực ca đêm.
Nói xong, Trần Thương đang muốn đứng dậy đi ra ngoài, mà lúc này Thạch Na lại lắc đầu nói:
Tiểu Trần ... đây là cha chồng tôi, để tôi đi giải thích với gia đình.
Một câu, khiến mọi người trợn tròn mắt!
Tất cả mọi người không thể tưởng tượng nhìn Thạch Na.
Thảo nào Thạch Na hơi bối rối, không thể nghĩ đến sẽ gặp chuyện như thế này, gặp ai thì cũng đều sẽ bối rối như thế.
Có câu nói rất hay, y không từ y.
Khi tiếp xúc với người nhà, rất nhiều người vẫn là hơi bối rối.
Trần Thương nhẹ gật đầu.
Nhưng, Thạch Na vẫn là nói:
- Đây ... tối nay cậu cũng ở lại đây trực ban đi, tôi nói tình trạng người bệnh với cậu một chút.
- Người bệnh là nam, 62 tuổi, được đưa đen bệnh viện khoảng nửa tiếng trước bằng 120, buổi trưa xuất hiện đau đầu dữ dội, sau đó ngày càng nghiêm trọng, không nôn mửa, những việc này vào buổi sáng khi tôi đi làm, họ không để ý, cũng không có nói với tôi, đến khi buổi tối, sau khi an cơm xong, đột nhiên nôn hết đồ ăn, 120 đưa đến khoa cấp cứu.
- Sau khi tôi biết, nghi ngờ là bị xuất huyết não, muốn được chụp CT đầu, nhưng tiền xử bị cao huyết áp, bệnh tiểu đường, hiện tại còn uống Amlodipine, còn có Metformin ... Mà còn trực tiếp hôn mê, sau đó tim đột nhiên ngừng đập, căn bản không trở tay kịp!
Thạch Na rất quen thuộc và rất trôi chảy giải thích chi tiết về các loại thuốc và các dấu hiệu của người bệnh.
Mà cuối cùng nói câu:
- Mà nguyên nhân phát bệnh là bởi vì ... bị kích thích về mặt cảm xúc.
Mặc dù lúc này trái tim người bệnh đã nhảy lên, nhưng mà cũng không có nghĩa là đã an toàn.
Huyết áp hiện tại của người bệnh rất thấp, Tiểu Lâm đã bắt đầu chuẩn bị Norepinephrine và loại thuốc tăng huyết áp khác, cố gắng tiếp thêm sức lực cho trái tim.
Vốn dĩ người bệnh đã có xuất huyết não, trải qua lần hồi sức tim phổi sau khi tim ngừng đập, thiếu oxy trong máu ... Bệnh não thiếu oxy thiếu máu cục bộ là khẳng định.
Hơn nữa, nói thật, người bệnh vẫn còn có nguy cơ tim ngừng đập bất kỳ lúc nào!
Thạch Na chưa nói hết câu thì nước mắt đã chảy xuống.
Trần Thương và các y tá xung quanh sững sờ!
Bởi vì trong lòng của họ, Thạch Na giống như là một thiết nương tử (người phụ nữ thép)!
Nếu chỉ bị thương nhẹ thì sẽ không rời mặt trận.
Từ trước đến nay Trần Thương cũng chưa từng thấy cô Thạch khóc.
Hơn nữa lại còn khóc thương tâm như vậy!
Chuyện này là thế nào?
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!