Trần Thương lấy lại bình tĩnh, tay trực tiếp cầm dụng cụ soi thanh quản từ khoang miệng soi vào yết hầu, cẩn thận tìm kiếm.
Bác sĩ khoa hô hấp bên cạnh nói:
- Bác sĩ Trần, có thể tìm thấy sinh môn không?
Đây cũng là một lời nói suông cho mọi người.
Bởi vì trong lúc đặt nội khí quản, nếu có thể nhìn thấy thanh môn, nó cũng giống như là nhìn thấy "sinh môn"!
Đúng vậy, đối với người đặt nội khí quản mà nói, thanh môn cũng chính là sinh môn!
Trần Thương nhíu mày, lắc đầu nhẹ giọng nói:
- Không nhìn thấy!
Độ khó quả nhiên rất lớn!
Trần Thương nín hơi, và tiếp tục bắt đầu tiến sâu hơn, chỉ thấy tay trái của anh hơi nhấc lên, bàn tay phải hơi dùng sức, cũng cùng, thanh môn đã lộ ra!
Quá trình này nhìn nhẹ nhàng, nói thì là đơn giản, thật ra tay trái của Trần Thương đa phát huy đủ khí lực lớn, mới nhac được thanh môn ra.
Trần Thương thở phào nhẹ nhõm!
May mắn là còn có dụng cụ soi thanh quản, nếu không thì độ khó càng cao hơn.
Mọi người xung quanh Thạch Na cẩn thận từng li từng tí vây xem, nhìn thấy Trần Thương phơi bày thanh môn, không thể không đấm mạnh vì phấn khích!
Nhạc Nhạc ồn ào nói:
- Không được không được không được rồi, đổi người khác, tay của tôi không còn sức lực nữa.
Đúng thế, từ lúc Trần Thương bước vào, việc ép ngực đac không dừng lại dù chỉ một phút.
May ma than the Nhac Nhac khỏe manh, neu đoi lại là người khac thì không chắc chắn có thể làm được.
Tiểu Lâm nghe thấy, vội vàng tiến lên, bắt đầu nén!
Noi that, than hình Tieu Lâm khá linh hoạt, so với người đan ông nam trên giường lúc này, quả thực gầy giống như một cây gậy.
Nhưng, khí lực cũng không phải là nhỏ.
Nén lồng ngực cũng là vô cùng tiêu chuẩn.
Ngực không ngừng nhấp nhô!
Thịt mỡ trên cơ thể người bệnh cũng liên tục run rẩy, nhìn rất nhịp nhàng, nhưng ... như vậy thì độ khó của đặt khí quản lại cao lên.
Việc nén ngoài tim chắc chắn không thể ngừng!
Thế nhưng đặt khí quản cũng phải cũng phải lập tức tiến hành.
Bác sĩ hô hấp ở bên cạnh nhìn thấy khó khăn, bất đắc dĩ nói:
- Bác sĩ Trần, tôi giúp cậu đỡ nó?
Trần Thương nói:
- Cậu lấy ống dẫn cho tôi.
Đối phương gật đầu, đưa tay mang đến!
Trần Thương tai mắt lanh lẹ, một tay đặt trên cổ người bệnh, tay phải cầm lấy ống dẫn, và nhanh chóng đặt ống dẫn vào!
Toàn bộ quá trình không quá 5 giây!
Trần Thương quay lại:
- Máy thở!
Mắt Nhạc Nhạc sáng lên, nhìn Trần Thương, không nhịn được nói:
- Vẫn là bác sĩ Trần giỏi nhất!
Trong lúc nói, đưa máy thở qua.
Bác sĩ khoa hô hấp sau lưng không nhịn được cũng tán thưởng một tiếng.
Mà Thạch Na thì là nhẹ nhàng thở ra:
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!