- Lỡ như tiểu Trần am giải quán quân toàn quốc, như vậy thì trọng lượng của cậu ta sẽ nặng hơn rất nhiều!
- Đến lúc đó, không biết có bao nhiêu bệnh viện sẽ ném cành ô liu cho cậu ta đâu!
Sự lo lắng của Tần Nhạc Minh không phải là không có lý, dù sao thì ông cũng đã nhìn sơ qua tư liệu của Trần Thương, anh chàng này chẳng qua chỉ là một vị bác sĩ bình thường mà thôi.
Mà xem ra ông anh nhà mình lại cảm thấy chuyện của Trần Thương là không quan trọng!
Vì lẽ đó Tần Nhạc Minh muốn cảnh tỉnh anh mình một câu.
Tần Hiếu Uyên nghe thấy em trai nói như vậy, nhất thời trầm tư một lát, tiếp đó ông chậm rãi nói:
- Thật ra ... Nhạc Minh à, Tỉnh Nhị Viện thật đúng là chưa chắc lưu cậu ta lại được.
Tần Nhạc Minh chỉ tiếc rèn sắt không thành thép:
- Anh à, anh phải cho người ta chỗ tốt chứ! Phúc lợi! Quyền lợi gì đó ...
- Nói thật, bây giờ anh chỉ kém một chút là có thể lên phó chính rồi, nói không chừng anh chàng Trần Thương này chính là một cái cơ hội.
- Lại nói, người này cũng là một hạt giống tốt, không nói tới những mặt khác, cậu ta tuyệt đối là một bác sĩ ngoại khoa có tiền đồ vô hạn. Đừng nói là Phó chủ nhiệm, nếu là em có vị trí thích hợp thì cũng nguyện ý đề bạt cậu ta thành chủ nhiệm!
- Nếu như em là anh thì ước gì có thể gả con gái mình cho cậu ta rồi!
Một câu khiến cho đầu dây bên kia im lặng!
Tần Nhạc Minh nói xong, nhất thời sửng sốt một chút, rồi như nghĩ đến cái gì, ông vội vàng nói:
- Anh hai, đừng nói với em là ... Duyệt Duyệt ở bên cạnh anh nha?
- Chào chú nhỏ!
Một giọng nói thanh thúy vang lên khiến Tần Nhạc Minh dọa đến khẽ run rẩy, điện thoại trong tay ông suýt chút rơi xuống đất.
Duyệt Duyệt à! Đã lâu không gặp con, chờ khi nào chú về rồi sẽ mang quà cho con nhé! Vậy thôi, chú có công chuyện, cúp máy đây.
Tần Nhạc Minh nói xong chuẩn bị tắt điện thoại.
Nhưng mà Tần Duyệt vội vàng nói:
- Nếu chu cup điện thoại thì con se gọi cho thím! Nói cho thím biết là ...
Tần Nhạc Minh khóc:
Duyệt Duyệt à, chú chỉ đùa một chút thôi, con đưa điện thoại cho ba con đi, chú bàn công việc với ông ấy.
Tần Hiếu Uyên nhận lấy điện thoại, thở dài, cười nói:
- Nhạc Minh à, cái này không chỉ là công việc, còn là chuyện riêng nữa đấy!
Tần Nhạc Minh sửng sốt một chút:
- Chuyện riêng? Anh nói vậy là có ý gì?
Tần Hiếu Uyên thở dài:
- Hiện giờ thì Duyệt Duyệt là người yêu của Trần Thương ....
Một câu khiến cho Tần Nhạc Minh trợn tròn mắt!
Cho tới nay, ông đều cảm thấy anh trai mình quá thiện lương, quá nhân từ, không ngờ lần này ... lại tàn nhẫn tới như vậy?
Nghĩ tới đây, Tần Nhạc Minh bất đắc dĩ thở dài, quả là gừng càng già càng cay mà!
- Anh hai, đừng nói gì nữa, anh chính là số một!
- Đã được bao lâu rồi?
Tần Hiếu Uyên thở dài:
- Được một thời gian rồi, hiện giờ anh chỉ mong con bé này sớm gả chồng, ai muốn thì lấy đi đi ....
Hai anh em hàn huyên một hồi.
Tần Nhạc Minh cười cười, nói với Tần Duyệt:
- Duyệt Duyệt, hôm nào con dẫn tiểu Trần tới nhà chú đi, để chú gặp mặt tên tiểu tử này.
Tần Duyệt cười nói:
- Trần Thương nhà con vẫn là một bác sĩ nhỏ, chú à, bên chú có vị trí thích hợp nào cho anh ấy không?
Tần Nhạc Minh tức khắc trợn tròn mắt:
- Con bé này thật là, chưa gả chồng mà khuỷu tay đã quẹo ra ngoài rồi!
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!