Sau khi Tần Hiếu Uyên gỡ bỏ phần mềm bói toán, sắc mặt Ký Như Vân hơi biến đổi một chút, đôi mắt bà cong lên:
- Ông Tần, chẳng lẽ là anh đang chột dạ hả?
Tần Hiếu Uyên sững sờ, cái này mà em cũng đoán được?
Sau ba giây rưỡi ngắn ngủi nhìn nhau, cuộc đấu trí giữa một viện trưởng và một trưởng phòng đã kết thúc!
Ông Tần hơn một chút!
Dù sao ... Ông đã làm viện trưởng nhiều năm rồi, tự nhiên là có thể khống chế biểu cảm của mình, không lộ ra vui buồn. Ông cười ha ha nói:
- Anh có chột dạ gì đâu? Anh chỉ không muốn con gái mình nuôi tư tưởng phong kiến mê tín như vậy thôi!
- Đúng vậy! Tuyệt đối không được!
Tần Hiếu Uyên lầm bầm lầu bầu ...
Hai mẹ con nhìn chằm chằm ông, không ai nói chuyện, trong lòng lão Tần bỗng dưng hoảng hốt vô cùng.
Lúc này nói sang chuyện khác là lựa chọn tốt nhất.
Nghĩ tới đây, lão Tần vội vàng nói:
- Duyệt Duyệt à, con mau gọi cho Trần Thương hỏi xem kết quả cậu ấy thế nào đi?
Tần Duyệt trợn trắng mắt:
- Trần Thương là thiên hạ đệ nhất, tự nhiên là sẽ không có vấn đề gì rồi!
Ông Tần bất đắc dĩ, con cũng chưa từng tự tin đến như vậy với người ba này?
Ngay lúc này, bỗng nhiên một cuộc điện thoại gọi đến.
- A lô? Anh hai, anh có biết gì về anh chàng bác sĩ tên là Trần Thương không?
Tần Hiếu Uyên vừa nhìn tên người gọi đến, tức khắc sửng sốt một chút.
- Nhạc Minh hả? Sao vậy?
Tần Duyệt nghe chú của mình hỏi thăm về Trần Thương, nhất thời cũng trợn tròn mắt.
Chẳng lẽ chú ấy cũng biết việc mình yêu Trần Thương?
Nghĩ tới đây, bỗng dưng Tần Duyệt hơi chút khẩn trương.
Hiện giờ Tần Nhạc Minh còn đang làm giám khảo chính ở tỉnh Hán Đông, nhưng ông đột nhiên biết được rằng năm nay tỉnh Đông Dương đã xuất hiện một thiên tài.
Ông vốn dĩ cho rằng đó là học sinh của mình, Quách Vân Phi, nhưng mà sau khi nghe xong thì ông mới biết người đo là Trần Thương của Tỉnh Nhị Viện.
Sau khi nói chuyện với Quách Vân Phi trên điện thoại, Tần Nhạc Minh hơi kinh ngạc.
Anh chàng Trần Thương này mới chỉ có hai mươi bảy tuổi!
Tò mò, Tần Nhạc Minh mở video phẫu thuật hai ngày này của Trần Thương ra xem. Sau khi xem xong, Tần Nhạc Minh im lặng.
Người này tuyệt đối là một thiên tài!
Một thiên tài hiếm có.
Đáng giá để dốc sức bồi dưỡng.
Nghĩ tới đây, Tần Nhạc Minh thậm chí còn nảy ra ý nghĩ đi cạy góc tường. (*)
(DG: Cạy góc tường (Ht f#): chỉ một người cướp người yêu của người khác, hoặc một công ty/tổ chức cướp được nhân viên của công ty khác.)
Nhưng sau khi nhìn sơ qua tư liệu báo danh của Trần Thương, Tần Nhạc Minh sửng sốt, bác sĩ khoa cấp cứu của Tỉnh Nhị Viện?
Điều này làm cho Tần Nhạc Minh nhớ tới người anh trai ruột của mình, Tần Hiếu Uyên.
Tần Nhạc Minh hơi nóng nảy nói:
- Anh à, em có việc muốn nói với anh.
Tần Hiếu Uyên nghe thấy Tần Nhạc Minh hình như hơi vội vàng, ông cho là có chuyện gì quan trọng:
Tiểu Trần ... Cậu ấy đã phạm phải chuyện gì à?
Tần Nhạc Minh lắc đầu:
- Dĩ nhiên là không phải!
- Trần Thương đã đạt được vị trí dự thi của tỉnh Đông Dương, một tuần sau cậu ta sẽ đại biểu Đông Dương đi tham gia cuộc thi toàn quốc!
Tần Hiếu Uyên nghe thấy câu này, tức khắc nở nụ cười:
- Đây là một tin tức tốt!
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazzmoi.com. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!