Trần Thương cảm thấy gu ăn uống của mình không hợp với nhóm người lớn tuổi xung quanh.
Người ta ăn canh trong, không thịt, nhiều rau, gọi tắt hoa mỹ là dưỡng sinh.
Mà trong mâm của mình toàn là thịt bò, thịt cá, tôm ...
Lúc này, Trần Thương bỗng dưng hoài niệm Vương Khiêm, bởi vì chỉ khi nào ở cùng với Khiêm nhi ca thì mình mới không giống như một cái thùng cơm!
Tại sao không gọi là đồ tham ăn?
Bởi vì Trần Thương cảm thấy mình không xứng với cái từ ngữ tao nhã như
vậy
Chủ nhiệm xung quanh rất nhiệt tình, giống như là muốn làm anh em kề vai sát cánh với Trần Thương.
Trần Thương tương đối cảnh giác, anh thận trọng nhìn ánh mắt những người ở các bàn xung quanh. Anh thật sự muốn nói rõ cho mọi người nghe, kỳ thật tôi và mấy người này không hợp nhau, chúng ta mới là người một nhà ...
Tôi thật sự không có đi cửa sau!
Nhưng mà rõ ràng là không có ai tin Trần Thương.
Từ trong ánh mắt của mọi người, Trần Thương phảng phất như trở về lúc mình học tiểu học, anh là gián điệp của thầy giáo, loại người mà mỗi ngày lén lút mách lẻo sau lưng rồi bị bạn học trong lớp phỉ nhổ!
Nghĩ tới đây, Trần Thương bất đắc dĩ thở dài.
Được rồi, có thể đây là số mệnh của người ưu tú ....
Luôn không hợp với người khác ....
Mệt tim quá!
Sau khi cơm nước xong xuôi, các giám khảo đã lớn tuổi cho nên ai nấy đều trở về phòng nghỉ ngơi một hồi.
Trần Thương về tới hội những người thích lẩu, Thôi Nguyên Vũ mang trà theo, cả đám ngồi xuống thưởng thức trà, chờ đợi phần thi buổi chiều.
Không có gì bất ngờ, hội những người thích lẩu lại chào đón thêm một thành viên mới, bác sĩ Vương của Bệnh viện u bướu.
Bác sĩ Vương cười tủm tỉm nói:
Tôi cảm thấy hội này rất ấm áp!
Mọi người cười ha ha:
- Đó là chuyện đương nhiên!
Ngay lúc này, một khuôn mặt quen thuộc vội vã đi tới, người nọ hưng phấn
hỏi:
- Bác sĩ Trần, tối nay tôi có thể dẫn bà xã tới không?
Trần Thương: ???
Người đàn ông kia cười ha ha một tiếng:
- Bà xã nhà tôi không tin tôi thất bại mà còn liên hoan, cho nên tôi dẫn cô ấy tới xem một chút. Nhưng mà cậu yên tâm đi, vợ tôi là cũng là bác sĩ ngoại khoa tim, không tính là người ngoài!
Cuộc tranh tài buổi chiều trên cơ bản đã không còn quá nhiều lo lắng.
Đến khoảng năm giờ chiều.
Mọi người đi đến hội trường, đã sắp đến giờ tuyên bố danh sách thăng cấp!
Với tư cách là giám khảo chính của khu vực Đông Dương hôm nay, Tôn Cao Hưng đi lên đài và nói:
Đầu tien, xin chuc mung ba bac sĩ sau day se đai bieu tỉnh Đông Dương chúng ta tham gia cuộc thi toàn quốc!
- Chúc mừng Quách Vân Phi đến từ bệnh viện Tâm Huyết Quản, Mạnh Hi của Đông Đại Nhất Viện, Trần Thương của Tỉnh Nhị Viện! Chúng ta hãy dành cho họ một tràng pháo tay, chúc cho ba người họ tiến xa hơn trong cuộc thi toàn quốc và đạt được thành tích ưu dị!
Mọi người nhìn lên ba người đứng trên đài, Quách Vân Phi nơm nớp lo sợ đứng bên cạnh Mạnh Hi, anh cảm giác toàn thân không thoải mái, người phụ nữ này có độc ... Mùi hương này làm Quách Vân Phi hơi sợ hãi.
Tôn Cao Hưng nói:
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!