Trần Thương nhìn bác sĩ Vương từ trong trường thi đi ra, sắc mặt xám xịt, một dáng vẻ thất hồn lạc phách, lập tức trợn tròn mắt.
- Bác sĩ Vương ... Anh sao vậy? Chỗ nào không thoải mái hả?
Bác sĩ Vương đang muốn nói chuyện, nhìn thoáng qua nhân viên công tác bên cạnh bất đắc dĩ thở dài.
- Bác sĩ Trần, tôi không có chuyện gì, do tôi bị áp lực, cũng chẳng có gì khác!
Hoàn toàn chính xác!
Trong toàn bộ thời gian phẫu thuật, anh cảm giác toàn thân khó chịu, quanh thân giống như có con kiến đốt, chỗ này chỗ kia đều ngứa vô cùng!
Bởi vậy, toàn bộ ca phẫu thuật mặc dù vẫn hoàn thành xong rất quy củ, nhưng cảm giác lại rất kém cỏi!
Có quỷ mới biết đám giám khảo này có phải điên rồi hay không?
Sao tất cả giám khảo đều tập trung hết vào trong này vậy?
Anh rất muốn hỏi thử, giám khảo vi phạm ghi chép trường thi thì phải làm sao?
Có tính làm trái quy tắc không ...
Nghĩ nghĩ, vẫn là quên đi ... Dù sao cuối cùng thì mình cũng không cách nào thăng cấp.
Đúng vào lúc này, bỗng có nhân viên công tác từ trường thi đi ra, cầm mấy tờ giấy tìm anh ta, cười nói:
- Đây là tất cả đánh giá đề nghị của giám khảo đưa cho anh.
Bác sĩ Vương mo ra xem, lập tức hai tay run rẩy!
Đáng giá!
Mọi thứ đều đáng giá!
Đề nghị của mười giám khảo này cho mình, sao có thể có điều kiện đãi ngộ cao như này?
Nghĩ tới đây, anh đột nhiên cảm thấy, cho dù điểm của mình hơi thấp một chút cũng không sao hết.
Sớm biết, thì đã để lộ ra nhiều khuyết điểm hơn rồi!
Ai ...
Chẳng qua là, sau khi bác sĩ Vương mở ra, thấy trên chỗ ký tên của Tôn Cao Hưng, trong cột viết lời khuyên ban giám khảo, có ghi câu:
Khi làm phẫu thuat, không cần run bả vai!
Anh sau khi nhìn thấy, lập tức khóc không ra nước mắt!
Anh cũng không muốn run nha ...
Trần Thương đứng dậy muốn đi lên phía trước, bỗng nhiên bác sĩ Vương gọi Trần Thương lại:
- Bác sĩ Trần!
Trần Thương quay người:
- Làm sao vậy?
Bác sĩ Vương nhìn thoáng qua nhân viên công tác bên cạnh, bất đắc dĩ nói:
- Không cần lo lắng ... Còn nữa, không cần run bả vai!
Trần Thương sững sờ, không hiểu lắm nhìn thoáng qua bác sĩ Vương, đi vào phía trường thi.
Sau khi đi vào, lập tức sửng sốt!
Mười mấy ánh mắt nhìn chằm chằm mình, Trần Thương lập tức trợn tròn mắt.
Lúng túng nói một câu:
- Các vị giám khảo ... , chào mọi người!
Tôn Cao Hưng cười nói:
- Tốt, Bác sĩ Trần, trong phần thi lần trước tôi muốn hỏi anh một chuyện, như vậy, tên của cái thuật thức phân luồng Gott anh sáng tạo vào buổi sáng đó nghĩ ra chưa?
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazzmoi.com. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!