Đúng!
Có phải là quan chủ khảo thần kinh rối loạn, nhập sai điểm số hay không?
Nghĩ tới đây, tiến sĩ Hứa cảm thấy rất có khả năng!
Thế nhưng ... Quan chủ khảo lại là chủ nhiệm Tôn Cao Hưng Tôn, nhân vật cấp đại lão của bệnh viện thủ đô An Trinh, phó chủ tịch học hội ngoại khoa tim cả nước.
Điểm số người này cho ra tới rất có tính quyền uy.
Tiến sĩ Hứa nhìn mặt Trần Thương kinh ngạc, bỗng nhiên hiểu vì sao.
Không phải là bởi vì điểm số quá thấp.
Mà là bởi vì điểm số quá cao ...
Điều này làm cho tiến sĩ Hứa đã chuẩn bị một bụng lời an ủi, tất cả đều không còn một mống nuốt vào trong bụng, dù sao ... Lúc này, chính mình cần an ủi nhất.
Người cần an ủi nhất là ông Hứa mỗ yếu ớt tiếp cận sụp đổ linh hồn ...
Rơi vào đường cùng, tiến sĩ Hứa nhìn Trần Thương, cảm khái một tiếng:
- Tiểu Trần, cậu thật sự là thâm tàng bất lộ!
Trần Thương hơi không biết làm sao:
- Cái này ... bác sĩ Hứa, kỳ thật 95 điểm cũng đã rất cao rồi, hôm nay ca phẫu thuật này tôi đã làm qua cùng loại, vì lẽ đó ... cũng hơi thuận tay, cũng có thể gọi là sở trường, ông đừng để ở trong lòng.
- Chính như cậu nói, thắng bại là chuyện thường, thi đấu cũng phải dựa vào may mắn ...
Nhìn tiến sĩ Hứa dần dần tự bế, Trần Thương bất đắc dĩ, thế nhưng anh cũng không biết an ủi người khác.
Trời sinh anh trực nam, chỉ có thể dùng một câu vừa rồi của tiến sĩ Hứa khuyên giải mình an ủi trở lại, ai bảo chính mình trí nhớ tốt đây?
Thế nhưng, những lời này trong lỗ tai tiến sĩ Hứa vô cùng chói.
Tiến sĩ Hứa khóc không ra nước mắt, vốn cho rằng năm nay lại có thể tiến một lần giải thi đấu cả nước, xem ra không có cơ hội.
Nghĩ tới đây, tiến sĩ Hứa thở dài thật sâu, nói:
- Được rồi được rồi, buổi tối an lẩu.
Trần Thương sững sờ, vội vàng gật đầu:
- Đúng đúng đúng! Buổi tối ăn lẩu! Tôi mời.
Ngay một khắc này, tiến sĩ Hứa nghĩ đến buổi tối người cùng ăn lẩu còn có Thôi Nguyên Vũ, Ninh Hạo Sâm, bác sĩ Trương, và mình!
Bỗng nhiên, ông phát hiện những người này đều có một điểm giống nhau.
Hóa ra, nồi lẩu tiệc rượu tối nay là chuẩn bị cho người bị Trần Thương đào thải.
Chẳng trách tiểu tử này nói buổi tối còn có hai người, chẳng qua là còn chưa xác định là ai ...
Cái này còn cần cân nhắc à?
Khẳng định liền là người tiếp theo tranh tài với Trần Thương bị PK đào thải!
Lúc này, tiến sĩ Hứa đã hiểu rõ, hóa ra ... Trần Thương có tín niệm quyết định tất thắng.
Người trẻ tuổi này, quá kinh khủng.
Mấu chốt là ... Cẩu thả!
Quá cẩu thả!
Thuật chữa trị động mạch chủ của cậu hôm qua rõ ràng chỉ có 91 điểm, hôm nay cậu trực tiếp cầm 100 điểm!
Cậu cũng quá vững vàng rồi?
Tôi đáng để cậu xuống vốn gốc lớn như thế à?
Nghĩ tới đây, tiến sĩ Hứa bỗng nhiên sáng tỏ thông suốt.
Đúng ...
Cái này vừa khéo đã nói lên, Trần Thương rất xem trọng mình, chắc chắn phải toàn lực ứng phó.
Nghĩ tới đây, bỗng nhiên tiến sĩ Hứa không còn đau lòng nữa!
Ý là ... Tôi là đối thủ Trần Thương chắc chắn phải toàn lực ứng phó mới có thể chiến thắng?
Tôi và Trần Thương ngang tài ngang sức?
Lúc đó Trần Thương vì thắng tôi, có thể nói là dốc hết toàn lực, dùng hết lực khí toàn thân mới thắng tôi ...
Tiến sĩ Hứa suy nghĩ rất nhiều, nghĩ đến mấy chục năm sau, khi Trần Thương nhỡ may trở thành bác sĩ đỉnh cấp thế giới ngoại khoa tim, chính mình cũng có thể nói cho các bác sĩ trong khoa.