Cô Mạnh vừa nói xong thì lập tức khiến "hội những người hâm mộ Trần Thương" trợn tròn mắt!
Chủ nhiệm Đào nhắm mắt dưỡng thần không nói một lời, Hạ Cao Phong thì lộ ra vẻ mặt tôi không biết gì hết, mấy người hỏi người khác đi.
Mà Thôi Nguyên Vũ lại nhìn Mạnh Hi:
- Chủ nhiệm Mạnh, cô đừng lừa chúng tôi, chủ nhiệm Đào đã nói hết với tụi này rồi, tiểu Trần vẫn còn đang giữ lại thực lực, đợi tới khi then chốt mới bộc phát đúng không?
Nói đến đây, Thôi Nguyên Vũ hạ giọng, cười nói:
- Không sao đâu, miệng của tụi này rất kín!
Mạnh Hi thấy thế, mắt trợn trắng!
Tại sao đám người này lại có thể tự tin một cách mù quáng với Trần Thương đến thế chứ!
Mạnh Hi vừa xoay người thì nhìn thấy Thôi Nguyên Vũ và thay của cậu ấy, Dương Kiến Thụ, đã khai bàn.
Mạnh Hi bất đắc dĩ thở dài.
Trần Thương vừa mới tiến vào, hai giám khảo tức khắc sửng sốt, bởi vì ngày hôm qua họ đã gặp Trần Thương!
Hôm qua, Trần Thương dùng thuật chữa trị tổn thương động mạch chủ lên làm hai giám khảo thảo luận cả đêm không ngủ được, không ngờ hôm nay lại gặp phải Trần Thương!
Hai giám khảo vừa mừng vừa sợ!
Thậm chí ... Trong lòng còn hơi mong chờ nho nhỏ.
Nhưng mà có camera giám sát nên hai người cũng không thể biểu hiện quá rõ ràng.
Quan chủ khảo Tôn Cao Hưng nhìn Trần Thương, trong lòng hơi vui vẻ, nhưng mà ông vẫn thản nhiên nói:
- Xin thí sinh chú ý, lúc này trong trung tâm phòng phẫu thuật cấp cứu đang tiến hành một ca phẫu thuật khác, không có đủ bơm ly tâm để dùng, thí sinh hãy sử dụng thiết bị có sẵn để bắt đầu thao tác của mình!
Trần Thương nghe xong nội dung thi, gật đầu một cái.
- Thí sinh đã chuẩn bị xong chưa?
Trần Thương:
- Chuẩn bị xong!
- Hiện tại bắt đầu!
Vừa dứt lời, âm thanh của máy theo dõi điện tim tức khắc vang lên, động mạch chủ xuống không ngừng trào máu ra!
Sau khi nhìn thấy vết thương, Trần Thương lập tức trợn tròn mắt!
Cái này ... Vết thương này hoàn toàn không giống vết thương anh gặp hôm qua ....
Mức độ khó khăn của ca phẫu thuật đã nâng cao rất nhiều.
Mặc dù đều là thuật chữa trị động mạch chủ xuống, nhưng mà bộ vị tổn thương khác nhau, độ lớn của vết thương cũng khác, cho nên phương pháp chữa trị sẽ không giống nhau.
Ca phẫu thuật hôm nay rõ ràng đã không còn đơn giản là khâu mạch máu và khâu lại nữa, độ khó đã tăng lên!
Trần Thương nhìn chẵm chẵm vị trí chảy máu của vết thương, anh không tùy tiện cầm máu, càng không dùng kẹp cầm máu!
Hiện giờ trong đầu Trần Thương không ngừng suy nghĩ về tất cả phương pháp phẫu thuật cho vết thương này!
Miệng vết thương rất lớn, nhiều chỗ tổn thương, mà phương pháp khâu trực tiếp ngăn chặn máu chảy chỉ phù hợp với các vết thương nhỏ trong các tình huống khẩn cấp. Hiện giờ cũng có thể dùng nó để chữa trị, nhưng mà phải khống chế thời gian cực kì nghiêm khắc!
Tương tự, kẹp đóng động mạch chủ để khâu vết thương cũng có yêu cầu như vậy, chặn động mạch chủ lại có thời gian rất hạn chế!
Tốc độ khâu của Trần Thương rất nhanh, nhưng mà hiện giờ đây không phải là lựa chọn tối ưu nhất.
Có đôi khi biện pháp mà phải lựa chọn một tỉ lệ sai số chắc chắn, đây mới là lựa chọn phẫu thuật tốt nhất!
Cũng không phải là nói loại khâu nhanh chóng có tính mạo hiểm này không tốt, chỉ có thể nói khi không thể dùng biện pháp phẫu thuật khác thì đây là lựa chọn duy nhất.
Phải biết rằng bác sĩ cũng là con người, mà con người thì sẽ có tỷ lệ phạm sai lầm, không phải máy móc, tính tùy cơ của người sẽ rất lớn.
Sau khi cân nhắc trong vài giây, Trần Thương đã đưa ra lựa chọn!
Ngay lúc này, trong trạng thái này, sử dụng bơm ly tâm làm bộ phận chuyển lưu là lựa chọn tốt nhất!