Dương Kiến Thụ cầm điện thoại, nói với Đào Mật và Hạ Cao Phong:
Ne ne ne, đi ra roi, đi ra roi!
Đào Mật sững sờ:
- Cái gì đi ra rồi?
Dương Kiến Thụ chỉ vào cửa sổ:
- Vòng thi đấu thứ nhất đã kết thúc, họ ra tới! Thành tích sắp được công bố, buổi sáng sẽ có đợt thi đấu thứ hai phải không?
Hạ Cao Phong khẽ gật đầu:
U, buổi sang co hai vong, buoi chieu co mot vong, sang ngay mai la tran ban kết, buổi chiều là trận chung kết.
Toàn bộ cuộc thi được bố trí chặt chẽ vô cùng, vào ngày đầu tiên thì mọi người đã có thể nhìn ra được điều này.
Vì để phòng ngừa kết quả thi đấu không công bằng, sau khi kết thúc mỗi một vòng đấu thì thí sinh sẽ có một giờ để nghỉ ngơi, tiến hành rút thăm và cùng xem video phẫu thuật.
Nếu ai có dị nghị về thành tích thì có thể báo lên cho tổ chuyên gia, tiếp đó bỏ phiếu để quyết định thành tích cuối cùng.
Vì lẽ đó, tính chất công bằng của toàn bộ cuộc thi đấu rất cao.
Dương Kiến Thụ nhìn thấy Thôi Nguyên Vũ đi cùng với Trần Thương từ phía xa, nhất thời cười nói:
- Xem ra tiểu tử này thi đấu không tệ! Đúng rồi, người cùng đi với cậu ta là ... Trần Thương à?
Đào Mật gật đầu, đưa mắt nhìn theo, thấy Thôi Nguyên Vũ và Trần Thương kề vai sát cánh từ hậu đài đi ra, trở lại chỗ ngồi của mình.
Có điều Thôi Nguyen Vũ ro rang hao hứng tương đối cao, mà Trần Thương chỉ biết cười khổ!
Đào Mật sững sờ, chẳng lẽ ... Tiểu Trần bị đào thải rồi?
Nghĩ tới đây, trong lòng Đào Mật và Hạ Cao Phong nhất thời lộp bộp một tiếng, vận khí của tiểu tử này cũng quá thảm rồi?
Mới bắt đầu mà đã bị xử lý!
Dương Kiến Thụ thấy thế, nở nụ cười:
Không có chuyện gì, Trần Thương còn trẻ, sau này sẽ còn có rất nhiều cơ hội khác, thực lực của Thôi bác sĩ rất mạnh!
Dương Kiến Thụ vốn dĩ có chín phần tự tin về Thôi Nguyên Vũ, hiện giờ vừa nhìn nét mặt của cậu ta, ông rốt cuộc đã nắm chắc một phần cuối cùng!
Nghĩ tới đây, Dương Kiến Thụ lấy điện thoại ra, bắt đầu suy nghĩ bản thảo để diễn thuyết, lỡ như tiểu Thôi tiến vào giải thi đấu cả nước, đến lúc đó cần chủ nhiệm khoa phát biểu thì ông cần phải nói như thế nào đây?
Baidu một chút vậy!
Lúc này, Thôi Nguyên Vũ tràn đầy phấn khởi nhìn Trần Thương:
Tiểu Trần, chính cậu đã nói rồi, ba chầu hải sản tươi sống! Anh này muốn ăn cái gì cũng được!
Trần Thương bất đắc dĩ liếc Thôi Nguyên Vũ một cái, thằng nhãi này đã hỏi bảy tám chục lần, chẳng lẽ mình nhìn qua là người keo kiệt tới vậy à?
Đích xác là như vậy!
Nhưng mà ... đo là chuyện của ba tháng trước rồi!
Tôi, Trần mỗ, hiện tại cũng là người có thu nhập một tháng mấy chục ngàn!
Chẳng lẽ sẽ keo kiệt tới mức lật lọng mấy chầu hải sản à!
- Tôi nói thật mà Thôi lão ca, như vậy đi, tối mai anh dẫn vợ và con tới, tôi dẫn người yêu theo, chúng ta cùng ăn lẩu hải sản được chứ?
Trần Thương vừa cười vừa nói.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!